08

Sáu giờ tối.

Mười hai đội bóng lọt vào vòng chung kết toàn quốc tập trung tại sân bóng rổ của Đại học Giang Thành.

Đại học Cáp là đội thứ hai đến nơi, đợi mọi người tề tựu gần đông đủ, đội Đại học Tuyên mới lắc lư lững thững bước vào từ cửa.

“Đệt, quán quân toàn quốc năm ngoái thì ngon lắm chắc, đến muộn mà còn hống hách thế.”

Một cầu thủ của Đại học Giang đứng bên cạnh tôi lầm bầm một tiếng.

“Nhìn thấy chưa, cái thằng Mỹ kiêu ngạo kia kìa,” Một người khác hất cằm về phía cửa, “Đoàn Dật Dương. Vua ném ba điểm của Đại học Tuyên, MVP của năm ngoái.”

Đoàn Dật Dương đi đầu hàng ngũ đội bóng rổ Đại học Tuyên.

Vẻ mặt ngạo mạn, khuôn mặt vô cùng đáng đòn.

Trên người khoác một chiếc áo khoác đen không vừa vặn lắm, trông có chút quen mắt.

Hắn nghênh ngang bước đến trước mặt tôi.

Nhìn tôi từ trên xuống dưới với vẻ kẻ cả.

“Đợi đấy,” Hắn vỗ vỗ vai tôi, “Ông đây sẽ bắt tụi bay cuốn gói về nước ở vòng 1/8.”

“Ồ?” Tôi cố ý nâng cao giọng, “Anh nói cái gì cơ? Đại học Tuyên các anh ở vòng 1/8 sẽ cuốn gói á?”

Cầu thủ của tất cả các đội đều nhìn sang.

Đầu tiên là nhìn chúng tôi, sau đó đồng loạt nhìn chằm chằm vào lưng Đoàn Dật Dương.

Tiếp đó, là những tiếng cười ồ lên khe khẽ.

Tôi kéo người hắn quay lại, nhìn ra đằng sau.

Cái áo khoác này, mẹ kiếp là của tôi.

Lần trước vứt hắn ở sân vận động Đại học Cáp, động lòng trắc ẩn nên cởi ra đắp lên bụng hắn chính là cái áo này.

Nhưng cái áo này là do bạn thân tôi tặng.

Nó bảo mặc vào là có thể chứng minh xu hướng giới tính của tôi là đúng đắn.

Cũng có thể chứng minh sự trong sạch giữa tôi và nó.

Và bây giờ, chiếc áo khoác đen đó đang nằm trên người Đoàn Dật Dương.

Sau lưng in rõ một dòng chữ tiếng Anh kiểu cách, tỏa sáng lấp lánh dưới ánh đèn huỳnh quang của sân bóng –

“I LOVE PRETTY BOY.” (Tôi yêu trai đẹp).

“Cái này là của tôi.” Tôi nghiến răng nghiến lợi.

“Ồ, đúng rồi.”

Hắn như chợt nhớ ra, vội vàng cởi áo khoác ra, khoác lên người tôi.

Quả bóng rổ trong tay các cầu thủ có mặt thi nhau rớt xuống.

Tiếng bóng đập xuống đất “bộp bộp bộp” vang lên liên tiếp, giống như một bản nhạc gõ đầy bất ngờ.

Trung phong của Đại học Cáp và đội trưởng của Đại học Tuyên đồng loạt bước ra khỏi hàng.

Bọn họ chen vào giữa tôi và chó Đoàn, tách chúng tôi ra.

“Khụ khụ.” Đội trưởng Đại học Tuyên Ngô Phi, biệt danh “Khỉ Đầu Chó”, ho khan một tiếng.

“Mọi người đã đều là dân chuyên nghiệp, thì nên hiểu rõ – thương trường như chiến trường, trận đấu là số một, tình cảm là số hai.”

“Đừng kẹp tư thù cá nhân vào.” Trung phong Đại học Cáp nghiêm túc bổ sung.

Tôi tức đến mức không nói nên lời.

Chó Đoàn há hốc mồm: “Hả?”

Ngô Phi đưa bàn tay to lớn đặt lên gáy hắn, “Cậu qua đây cho tôi.”

Chó Đoàn bị đội trưởng kéo về hàng để giáo huấn.

Biểu cảm của hắn quái dị, trừng mắt, miệng hoạt động liên tục, nhưng có vẻ vô ích.

Nhìn biểu cảm của đội trưởng và các đồng đội, một chữ cũng không ai tin.

Đội trưởng Đại học Tuyên vươn tay, giáng một cú “úp rổ” vào gáy hắn.

Tôi bắt đầu nghi ngờ, não của cái tên này có lẽ chính là bị đánh hỏng như thế này.

Còn người đứng trước mặt tôi là trung phong của Đại học Cáp, là nội gián của Khỉ Đột.

Cậu ta biết rõ quan hệ giữa tôi và Khỉ Đột.

Nhưng không biết rõ quan hệ giữa tôi và chó Đoàn.

Nên cậu ta nghi ngờ tôi là kẻ phản bội.

Tôi uống ngụm nước, liếc cậu ta: “Dẫn dắt các cậu lấy hạng nhất, chịu không?”

Cậu ta không nói gì nữa.

Giơ cho tôi một ngón cái.

Nhìn sang Đoàn Dật Dương, hắn đang bị phạt tập nhồi bóng cơ bản ở đường biên ngang, cặm cụi đập bóng, vẻ mặt đầy ấm ức.

Thấy tôi đang cười nhạo hắn, lập tức kích động giơ ngón giữa về phía tôi.

Không có gì bất ngờ, bàn tay của đội trưởng đội hắn lại giáng chính xác vào gáy hắn.

09

Cường độ huấn luyện ngày đầu tiên cao đến mức phát rồ.

Chạy con thoi, đối kháng, diễn tập chiến thuật, rèn luyện thể lực thêm giờ, làm một mạch từ 6 giờ chiều đến đêm khuya.

Tuy tôi không ra sân, nhưng đứng ngoài đường biên hét chiến thuật mấy tiếng đồng hồ, họng tôi đã bốc khói rồi.

Lúc về đến phòng, tôi đã mệt thành con chó.

Quẹt thẻ, vào phòng, cởi giày, đánh răng rửa mặt.

Lúc ngả lưng xuống giường, tôi liếc nhìn điện thoại, 23:47.

Khỉ Đột nhắn tin hỏi xem đợt tập huấn thế nào, tôi nhắn lại hai chữ “Đã tạch”.

Úp điện thoại xuống tủ đầu giường, nhắm mắt, 3 giây đứt phim.

Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi một âm thanh kỳ lạ lại rất đỗi quen thuộc.

Nhịp điệu đều đặn, khí phách dồi dào.

Giống như một chiếc máy cày cũ nát đang lùi xe bên tai.

Và còn một vật gì đó đang đè nặng lên eo tôi.

Tầm mắt di chuyển xuống eo.

Một cánh tay đầy lông lá vắt ngang qua eo tôi.

Hơi nóng phả vào gáy tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...