Cái tên nồng nặc mùi rượu đó đã chặn ngay trước mặt tôi, “Đồ ẻo lả.”
Cách gọi này, tôi cực kỳ không thích.
“Phiền tránh đường cho.”
Người hắn không nhúc nhích, tay lại sờ lên mặt tôi.
“Làm cái gì?” Tôi gắt nhỏ, hất tay hắn ra.
“Biết thế nào gọi là thực lực chưa…” Hắn lắc lư cái đầu, “Da dẻ trắng trẻo mịn màng thế này… còn muốn so với anh?”
Tôi lười cãi lý với hắn, vòng qua người hắn mà đi.
Hắn cười, sải bước đuổi theo.
Tôi bước nhanh phía trước.
Hắn ba bước gộp làm hai, lảo đảo đi theo phía sau.
Vừa rút thẻ phòng mở cửa, hắn một bước lách qua người tôi, xông vào.
“Đoàn Dật Dương, đây là phòng của tôi!”
Hắn đã nằm ườn trên giường của tôi.
“Ra ngoài mau.”
Tôi đưa tay kéo hắn, nhưng lại bị cái chân dài của hắn ngáng lại, cả người nhào lên người hắn.
Bốn mắt nhìn nhau.
Đôi mắt đỏ au của hắn hơi nheo lại.
“Đừng hòng chạy.” Hắn một tay ôm lấy eo tôi.
“Để tôi xem… ngực của cậu… rốt cuộc có phải… đàn ông hay không…”
Xem ra con chó này không thể chạm vào rượu.
Cứ uống nhiều là lại phát dâm.
“Cút ngay—”
Tôi chưa kịp nói xong, cái miệng rộng của hắn đã áp tới.
“Cậu thơm quá…” Hắn thì thầm.
Bàn tay to gài sau gáy tôi ép về phía mặt hắn, đầu lưỡi trượt vào, mang theo vị cay xè của rượu mạnh và một chút hơi lạnh sót lại của kẹo bạc hà.
Nụ hôn này hoàn toàn không có một chút kỹ xảo nào, hoàn toàn hành sự lỗ mãng theo bản năng.
Nhưng môi hắn quả thực rất mềm, tư vị cũng khá tuyệt.
Hừ, chết tiệt.
Tôi vậy mà lại không hề thấy ghét.
Hắn vừa hôn môi tôi, vừa dùng cả chân tay lật người tôi lại.
Giường và trần nhà hoán đổi vị trí trong tầm mắt, tôi bị hắn đè xuống dưới.
Hắn hôn từ cằm tôi, xuống đến cổ.
Tôi bị hắn hôn đến nóng bừng cả người, liền kéo đầu hắn ra: “Anh… muốn ngủ với tôi?”
Cả người hắn run lên.
“Nói thừa.”
Nói xong câu này, hắn đưa tay lên, bấm tắt hết đèn trong phòng.
12
Tôi nhớ có chị em nào đó từng chia sẻ nhỉ?
Nhìn mũi không bằng nhìn ngón tay.
Tôi thấy những cái đó chẳng quan trọng.
Quan trọng nhất là thực chiến.
Cho dù hắn để trần cái mông chạy tót ra ngoài, khản giọng gào lên: “Đệt, ông đây ngủ với đàn ông rồi!”
Tôi cũng không thể không khâm phục thể lực của hắn.
Tất nhiên, cả trí lực nữa.
Tôi đau nhức toàn thân, họng khản đặc.
Chẳng còn sức để chửi.
Tôi ngồi thừ ra đó một lúc, suy nghĩ xem tiếp theo nên làm cái gì.
Ngay lúc đang suy nghĩ, liền nghe thấy có người bên ngoài gào lên: “MVP khỏa thân nhảy lầu rồi!”
Tôi giật thót người nhảy dựng lên.
Tên này đúng là điên thật, đừng có xảy ra chuyện gì thật nhé.
Vội vàng mặc đồ vào, mở cửa ra.
Hành lang đã tụ tập một đám người.
Mắt nhắm mắt mở, quần áo xộc xệch, trên mặt ai cũng mang cùng một vẻ kinh hãi giống hệt nhau.
Tất cả mọi người đều chạy về phía cuối hành lang.
Cuối hành lang, là một cánh cửa trang trí dẫn xuống bệ thấp hơn.
Bình thường luôn đóng.
Bây giờ, đã bị mở ra.
Và phòng 909, ở ngay bên cạnh nó.
Tôi rẽ đám đông chen lấn, ghé sát cửa nhìn xuống dưới.
Bệ đó cách cửa không cao, chó Đoàn đang úp sấp dang tay dang chân nằm đó, cái mông trắng hếu bóng loáng lên dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ.
Bên cạnh là một cái hộp giày rách ai đó ném lại trên bệ, hai túi đựng đồ ăn ngoài và một cái ghế nhựa gãy một chân.
Rõ ràng là, hắn mở nhầm cửa.
“Mau cứu người!”
Đội trưởng Đại học Tuyên đẩy đám người ra, xông xuống, một tay xốc hắn lên.
Đội trưởng ôm chó Đoàn vào lòng.
Đội trưởng tát mạnh vào mặt chó Đoàn, cố gắng đánh thức.
Đội trưởng vớ lấy cái túi đồ ăn ngoài bên cạnh, che đi phần nhạy cảm của chó Đoàn.
Ánh mắt chúng tôi cùng di chuyển theo túi đồ ăn, nhìn vào tám chữ to đùng trên đó.
“Vịt Tây Môn, làm thịt tại chỗ.”
“Đội trưởng…” Chó Đoàn vùi đầu vào ngực anh ta: “Cho em chết đi…”
Đội trưởng Đại học Tuyên thở dài một hơi não nuột: “Đã lấy được MVP rồi, còn có gì không biết đủ nữa.”
Chaporia
Bình Luận (0)