11
Dù sao từ đầu tới cuối tôi cũng không động tay, chỉ hỏi đơn giản vài câu rồi cho tôi rời đi.
Nhưng Giang Sầm Phục không được thả ra.
Sau đó tôi nhận được một cuộc gọi từ bệnh viện, tôi khựng lại, tâm trạng phức tạp.
Nhưng mặc kệ thế nào, nhà họ Giang cũng sẽ nghĩ cách đưa Giang Sầm Phục ra ngoài.
Tối hôm đó.
Một tin nóng bất ngờ leo thẳng lên top tìm kiếm, các tòa soạn báo liên tục đăng tin.
Trong nhất thời cả thành phố dậy sóng.
Ngày hôm sau, tôi đi gặp Giang Sầm Phục.
“Anh không ra được nữa đâu.”
Tôi nói.
Anh khựng lại.
Giang Sầm Phục cười như không cười:
“Em nghĩ chỉ đánh một người thôi thì tôi sẽ thế nào? Bọn họ sẽ nghĩ cách vớt tôi ra.”
Vốn dĩ đúng là không làm gì được anh.
Nhưng…
Tôi nhìn vào đôi mắt đen của Giang Sầm Phục, giọng nói rõ ràng:
“Tập đoàn Giang thị trốn thuế, thiếu gia độc nhất công khai dùng bạo lực trong bệnh viện, cố ý gây thương tích cho người khác. Hai chuyện vừa bị phanh phui, cổ phiếu tập đoàn lập tức giảm mạnh.”
“Lần này sẽ không ai cứu được anh nữa đâu, Giang Sầm Phục.”
Khóe môi anh dần phẳng lại.
“Trốn thuế?”
Giọng anh bình thản.
Rất lâu sau, anh hơi kéo dài âm cuối:
“Em vào thư phòng rồi?”
Tôi không phủ nhận.
Những năm ở bên cạnh Giang Sầm Phục kiếp trước không phải vô ích.
Tôi biết tất cả mật khẩu của anh.
Cũng biết vị trí cất toàn bộ tài liệu quan trọng.
Những thứ đó, tôi gửi tố giác một phần, còn bán ẩn danh một phần cho tập đoàn đối thủ của họ.
Có lẽ ông trời thấy tôi quá thảm, nên cũng muốn giúp tôi một tay.
Để hai chuyện chồng lên nhau.
Tất cả mọi người đều đang chú ý, tập đoàn nhà họ Giang tự lo còn không xong.
Giang Sầm Phục không ra được nữa.
Anh khẽ cong môi, cụp mắt nói:
“Bảo sao tôi đưa em về nhà, em lại ngoan ngoãn đồng ý như vậy.”
Tôi hơi mỉm cười:
“Hối hận rồi chứ, đứng ra giúp tôi?”
Có lẽ chỉ riêng chuyện trốn thuế thôi cũng chưa đủ khiến tập đoàn Giang thị rơi vào tình cảnh thế này.
Nhưng Giang Sầm Phục lại đúng lúc đó đánh người.
Hiện tại nhà họ Giang quả thật có thể dùng bốn chữ “sứt đầu mẻ trán” để hình dung.
Giang Sầm Phục nhìn tôi chằm chằm.
Rất lâu sau, anh gật đầu:
“Hối hận.”
“Hối hận vì lúc đó không trực tiếp đánh chết ông ta.”
Anh bình tĩnh nói.
Tôi im lặng một lúc:
“Ông ta chết rồi.”
Đánh người đến chết.
Giang Sầm Phục ra tay quá nặng, vụ đánh đập dẫn tới nhồi máu cơ tim, cho dù lập tức được đưa vào ICU cấp cứu cũng không cứu nổi.
“Vậy đáng rồi.”
Giang Sầm Phục nhướng mày nói:
“Sau này ông ta sẽ không tới làm phiền em nữa.”
……
“Sau này tôi cũng sẽ không tới làm phiền em nữa.”
Anh khẽ cong môi với tôi.
Ánh mắt Giang Sầm Phục nhìn tôi đã bớt đi vài phần hờ hững, đôi mắt đen sâu thẳm phản chiếu bóng dáng tôi, khiến tôi bỗng cảm thấy có chút quen thuộc.
Anh không hỏi tôi làm thế nào có thể thuận lợi vào thư phòng trong biệt thự, chính xác tìm được những tài liệu quan trọng đó.
Tôi do dự lên tiếng:
“Anh…”
Đúng lúc ấy, Chu Nhan tới.
Gương mặt cô ta tiều tụy, vành mắt đỏ hoe, ánh mắt nhìn tôi tràn đầy oán hận.
Tôi bình tĩnh nhìn lại.
Chu Nhan chỉ vào tôi, không thể tin nổi hỏi Giang Sầm Phục:
“Đáng sao? Vì một người như cô ta?”
Giang Sầm Phục thần sắc nhàn nhạt.
Chu Nhan đột nhiên hỏi:
“Anh thích cô ta rồi?”
Yên lặng.
Giang Sầm Phục không mở miệng.
Cũng không phủ nhận.
Chu Nhan tức đến tim đập dữ dội.
Nói thật, Chu Nhan chưa từng thích Giang Sầm Phục.
Bọn họ từ nhỏ đến lớn quá giống nhau, kiêu ngạo, xấu xa, không ai để ai vào mắt.
Cho nên giữa họ cũng không có hứng thú với nhau.
Nhưng điều đó không cản trở việc Chu Nhan cho rằng Giang Sầm Phục là một công tử ưu tú, ngoại hình và gia thế đều thuộc hàng đỉnh cấp, tính tình tệ một chút, ánh mắt cao một chút cũng rất bình thường.
Thế nhưng người anh thích, lại là người Lâu Tự thích.
Còn vì người đó mà hủy hoại tiền đồ rộng mở của chính mình.
Dựa vào đâu?
Rốt cuộc dựa vào đâu?
Chu Nhan đột nhiên xoay người, chất vấn tôi:
“Cô với Lâu Tự chắc hả hê lắm đúng không?”
Tôi cau mày.
Liên quan gì tới Lâu Tự chứ?
“Du Vãn Hòa, đúng là tôi đã coi thường cô rồi.”
Gương mặt cô ta gần như méo mó, muốn giơ tay đánh tôi, nhưng bị cảnh sát bên cạnh ngăn lại.
“Làm gì vậy! Đây là nơi cho cô làm loạn sao?!”
Tôi nhớ tới biểu cảm lúc trước của Giang Sầm Phục, hỏi Chu Nhan:
“Cậu tôi… là cô tìm tới đúng không?”
Sắc mặt Chu Nhan thay đổi:
“Cô nói linh tinh gì vậy?”
Trong lòng tôi đã hiểu rõ, liếc nhìn Giang Sầm Phục một cái, anh không nói gì, tôi cũng không lên tiếng nữa.
Lúc tôi xoay người rời đi, Giang Sầm Phục cất tiếng.
Giọng anh khàn khàn:
“Du Vãn Hòa, em hận tôi sao?”
Tôi quay đầu lại, khó hiểu hỏi:
“Hận? Nhưng chúng ta mới quen nhau không lâu mà.”
Giang Sầm Phục.
Điều anh hỏi là kiếp này.
Hay là kiếp trước?
Anh cụp mắt xuống, tự giễu cong môi:
“Hận thì cứ hận đi, còn hơn là không để tâm.”
12
Sau khi trở về tôi mới biết, vì sao Chu Nhan lại sụp đổ như vậy.
Hóa ra nhà họ Chu cũng xảy ra chuyện.
Một chiếc máy ghi âm bất ngờ xuất hiện.
Điều khiến dư luận phẫn nộ chính là giọng điệu cực kỳ ác liệt của cô ta:
“Giang Sầm Phục nói rất đúng, ngay cả tiền cũng không có, người nghèo lấy đâu ra tư cách nói đến lòng tự trọng?”
“Tôi thật sự trói anh lại thì anh nghĩ cô thanh mai của anh có thể tìm được anh sao?”
“Tôi có hứng thú với anh là vinh hạnh của anh, biết chưa?”
“Còn cả cô thanh mai kia của anh nữa, rốt cuộc anh để tâm cô ta ở điểm nào, anh biết cô ta đã…”
Tiếng đánh nhau truyền tới, đoạn ghi âm đột ngột kết thúc.
Chuyện này nhanh chóng lan rộng, ảnh hưởng cực lớn.
“Huống hồ nhà họ Chu và nhà họ Giang hợp tác nhiều năm, thậm chí còn từng có tin đồn liên hôn.”
Bị người có ý đồ phóng đại lên, hai nhà đều tự lo còn không xong, thậm chí còn liên lụy lẫn nhau.
Lúc tôi tới phòng bệnh.
Lâu Tự đã xuống giường rồi, anh đứng bên cạnh giường, thần sắc bình tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nghe thấy động tĩnh, anh quay đầu lại, đôi mắt màu hổ phách đối diện với tôi.
“Em lại gầy đi rồi.”
Anh nói.
Tôi ừ một tiếng, nở nụ cười với anh:
“Vậy anh có muốn đi ăn ngon cùng tôi không?”
Một lúc sau, anh cũng khẽ cong môi:
“Được.”
【Ngoại truyện】
Tôi nằm bò trên bàn, ngửi mùi thức ăn thơm phức truyền ra từ phòng bếp.
Cho đến khi Lâu Tự bưng thức ăn bước ra.
Nhìn dáng vẻ thèm thuồng của tôi, anh không nhịn được bật cười.
Tôi nói:
“Có anh thật tốt! Ở nước ngoài mà vẫn được ăn món ngon như vậy.”
Anh nhéo nhéo mặt tôi.
“Thế nào? Tôi có tăng cân chút nào không?”
Tôi nhướng mày.
“Ừm.”
Lâu Tự khẽ cười:
“Vẫn còn không gian để tiếp tục cố gắng.”
Bên ngoài lất phất mưa, đêm hè ở Luân Đôn tới rất muộn, ánh hoàng hôn len qua khe cửa sổ, nhuộm ánh đèn vàng ấm áp trong phòng.
Tôi cúi đầu uống canh, trong bát xương sườn chất đầy đến ngọn —
Rõ ràng đã ra nước ngoài nhiều năm rồi, vậy mà anh vẫn luôn cảm thấy tôi ăn không đủ.
Tôi chọc chọc anh:
“Ngày kia có phải là buổi ra mắt sản phẩm anh nghiên cứu không?”
Lâu Tự hiểu ý tôi, đầu ngón tay lau hạt cơm nơi khóe miệng tôi:
“Hôm đó em chẳng phải có họp nhóm sao?”
Tôi cười cong mắt:
“Tôi có thể xử lý công việc trước. Dù sao tôi nhất định sẽ tới tham gia.”
“Được, tôi đợi em.”
Anh dịu dàng đáp.
Tôi và anh nhìn nhau.
Lần này, tương lai rực rỡ, chúng tôi đều đã có được.
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)