08

Tài xế liên tục nhìn tôi qua gương chiếu hậu.

Tôi có chút cảm giác bị mạo phạm, nhúc nhích người đổi vị trí.

Người có thể ở bên cạnh tổng tài làm tài xế đều là người tinh ý.

Ông ấy nhận ra ngay, lập tức cười giải thích:

“Cô Văn đừng hiểu lầm, tôi chỉ là lần đầu gặp cô ngoài đời nên tò mò thôi. Ngoài đời cô còn đẹp hơn trong ảnh.”

Tôi vuốt vuốt tóc, hơi ngượng ngùng.

“Đâu có đâu có.”

“Cô với ông chủ lại cãi nhau à?”

“……Không có.”

“Khó khăn lắm mới gặp lại được, đừng giận dỗi nữa mà.”

Tài xế mở được đề tài rồi thì bắt đầu nhiều chuyện.

“Mấy năm nay ở Thâm Thị, ông chủ không ít lần cho người tìm cô, nhưng vẫn không có tin tức gì. Thì ra cô không ở Thâm Thị mà ở Vọng Hải à, haiz! Bảo sao tìm không thấy!”

Tôi ngẩn người vài giây.

“Mấy năm nay anh ấy vẫn luôn tìm tôi?”

“Chứ còn gì nữa, tôi bắt đầu lái xe cho ông chủ từ 3 năm trước, lúc tài xế tiền nhiệm bàn giao công việc, chuyện đầu tiên là cho tôi xem ảnh cô, nói chỉ cần nhìn thấy người trong ảnh thì lập tức báo cho ông chủ. Lâu dần cũng nghe mấy nhân viên cũ trong công ty lén nhắc tới cô, nói trước đây ông chủ có một cô bạn gái cực kỳ yêu thích, chỉ là không biết vì sao đột nhiên chia tay.”

“Qua nhiều năm như vậy còn có thể gặp lại ở Vọng Hải, điều này chứng tỏ có duyên phận mà! Cô Văn, cô nói xem có đúng không?”

Tài xế cẩn thận nhìn sắc mặt tôi rồi khuyên nhủ:

“Đừng trách tôi nhiều miệng, thật ra ông chủ là người rất chung tình, nếu ông ấy không phạm sai lầm nguyên tắc gì, cô cứ cho ông ấy một cơ hội, thử lại lần nữa xem.

Trong xe bị ánh đèn đường bên ngoài cắt thành từng mảnh sáng tối đan xen.

Tôi nhìn những vệt sáng ấy, mắt bỗng cay xè.

Lúc mới chia tay, thật ra tôi đã nghĩ tới rất nhiều lần.

Nhưng tôi không đủ mặt dày để cầu xin quay lại.

Dù sao cũng là tôi kiên quyết đòi chia tay.

Huống hồ chắn giữa chúng tôi là vấn đề thực tế nhất, cũng không có lời giải nhất.

Cũng không biết anh đã gặp cô gái mà ba mẹ anh chọn chưa.

Trong phim truyền hình, liên hôn hào môn hình như kết hôn rất nhanh đúng không.

Tôi không dám hỏi thăm chuyện của anh.

Thời gian lâu dần, chút mong nhớ ấy cũng dần trở nên nhạt đi.

Anh là người yêu gần như hoàn hảo tuyệt đối.

Có thể thỉnh thoảng nhớ tới anh trong khe hở của thời gian.

Đã đủ để mài ra chút ánh sáng cho những tháng ngày bình thường rồi.

Lần gặp lại hôm nay là chuyện tôi chưa từng ngờ tới.

Những lời anh nói, những chuyện anh làm, quả thật đều cho tôi cảm giác anh vẫn còn để tâm.

Nhưng từ đầu đến cuối, anh chưa từng nhắc tới một câu rằng anh muốn quay lại.

Chuyện như thế này, nếu anh không mở miệng, tôi lấy tư cách gì để “cho anh cơ hội”?

Tài xế thấy tôi mãi im lặng, cuối cùng thở dài rồi không nhắc tới nữa.

Xe dừng trước cổng khu chung cư.

Tôi cảm ơn tài xế rồi xuống xe.

Phía sau đột nhiên vang lên tiếng động cơ gầm rú lao tới.

Tôi quay đầu.

Chiếc McLaren quẫy đuôi chắn ngang trước mặt tôi.

Cửa sổ ghế sau hạ xuống, Tưởng Tự cười cà lơ phất phơ:

“Văn Tiểu Hạ, cần nam mẫu không? Anh đây giao hàng tận cửa cho em rồi này.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...