“Cố tổng đúng là còn nương tay đấy. Gặp tôi thì đã kiện chết bọn họ từ lâu rồi.”

Toàn bộ bài đăng bịa đặt trên diễn đàn đều bị xóa sạch ngay trong chiều hôm đó.

Số điện thoại của Lục Viễn Minh cũng bị nền tảng đánh dấu là “tài khoản đăng ký ác ý”, khóa vĩnh viễn.

Tám vạn hắn bỏ ra…

Cuối cùng lại biến thành một đợt quảng bá miễn phí cho tôi.

Ba giờ chiều.

Hứa Thừa Hạo gọi cho tôi một cuộc điện thoại.

Tôi không bắt máy.

Ngay sau đó anh ta gửi thêm một tin nhắn.

“Cố Ngôn Khê, em làm tuyệt tình quá rồi.”

Tôi trả lời đúng một chữ.

“Cút.”

Sau đó trực tiếp chặn số.

Tối hôm đó.

Tống Niệm hẹn tôi đi ăn.

Cô ấy mang theo một chai rượu vang đỏ rất đắt.

“Chúc mừng cậu lấy lại tự do.”

Tôi bật cười khẽ, không nói gì.

Tống Niệm rót đầy hai ly rồi nâng lên cụng với tôi.

“Nói thật nhé…”

“Mấy tháng vừa rồi của cậu còn drama hơn cả phim truyền hình.”

“Ngoại tình.”

“Giả mang thai.”

“Chiếm dụng tiền công ty.”

“Cấu kết với đối thủ cạnh tranh.”

“Bịa đặt bôi nhọ.”

“Ông chồng cũ của cậu đúng là phạm sạch mọi lỗi có thể phạm.”

“Là do anh ta ngu thôi.”

“Cũng vì cậu đủ mạnh.” Tống Niệm nhìn tôi. “Nhưng cậu xứng đáng.”

Tôi nhấp một ngụm rượu.

“Tống Niệm.”

“Cảm ơn cậu vì đã giúp mình nhiều như vậy.”

“Đừng khách sáo.” Cô ấy đặt ly xuống. “Mình giúp cậu vì cậu đáng để giúp.”

“Không phải vì cậu trả nổi tiền.”

Nói đến đây, vẻ mặt cô ấy nghiêm túc hơn vài phần.

“Nhưng có một chuyện mình phải nhắc cậu.”

“Chuyện gì?”

“Vụ của cậu lần này độ lan truyền rất lớn.”

“Rất nhiều người trong ngành đang chú ý tới cậu.”

“Có người hóng chuyện.”

“Cũng có người muốn nhân cơ hội hợp tác với Lan Đình.”

“Nhưng đồng thời…”

“Cũng có người đang do dự.”

“Ai?”

“Tập đoàn Chu thị.”

“Tuần trước giám đốc marketing của họ đi ăn với mình có nhắc qua một câu.”

“Năm nay Chu thị có một dự án cực lớn đang tìm đối tác hợp tác.”

“Lan Đình hiện đang đứng đầu danh sách ứng viên.”

“Nhưng vì đống scandal gần đây của cậu…”

“Nội bộ bọn họ bắt đầu có người đề xuất đổi đối tác khác.”

“Kết luận cuối cùng thì sao?”

“Chưa có.

“Đầu tháng sau họ sẽ tổ chức một buổi thuyết trình dự án.”

“Các bên ứng viên đều sẽ được mời tham gia.”

“Nếu hôm đó cậu thể hiện tốt…”

“Dự án này gần như chắc chắn thuộc về Lan Đình.”

“Nếu không tốt thì sao?”

“Vậy sẽ rơi vào tay đối thủ của cậu.”

“Đơn vị đứng thứ hai trong danh sách là Cảnh Hòa Thực Nghiệp.”

Cảnh Hòa Thực Nghiệp.

Bà chủ tên Tần Nhuế Tuyết.

Một người phụ nữ nổi tiếng mạnh tay trong giới.

“Biết rồi.”

Tôi đặt ly rượu xuống.

Hiện tại hoạt động của Lan Đình vẫn đủ ổn định.

Nhưng nếu lấy được dự án của Chu thị…

Thì không còn là “ổn” nữa.

Mà là bước lên một tầng cao mới.

Huống hồ sau chuyện của Hứa Thừa Hạo, nội bộ công ty ít nhiều vẫn còn dao động.

Tôi cần một chiến thắng thật đẹp…

Để giữ vững lòng tin của tất cả mọi người.

Sau khi về nhà, tôi mở laptop lên.

Bắt đầu sắp xếp lại toàn bộ số liệu dự án của Lan Đình trong hai năm gần đây.

Sáng mai phải bảo bộ phận kinh doanh gửi ngay hồ sơ chi tiết về Chu thị.

Kể từ hôm nay…

Đối với tôi, Hứa Thừa Hạo đã là người chết rồi.

Chiến trường tiếp theo…

Không còn nằm trong gia đình nữa.

Mà là trên thương trường.

Hai tuần sau.

Buổi thuyết trình dự án của tập đoàn Chu thị.

Địa điểm tổ chức nằm ở tầng ba mươi sáu của tòa nhà Chu thị giữa trung tâm thành phố.

Cửa kính sát đất toàn cảnh.

Đứng từ đây có thể nhìn thấy nửa thành phố.

Người tham dự gồm đội ngũ quản lý cấp cao của Chu thị và đại diện của ba công ty ứng viên.

Tôi dẫn theo thư ký Dương và giám đốc kinh doanh Lâm Triết.

Lúc bước vào ký tên check-in…

Tôi nhìn thấy Tần Nhuế Tuyết.

Cô ta dẫn theo bốn người.

Đội hình còn lớn hơn bên tôi.

Vừa nhìn thấy tôi, cô ta đã cười rồi chủ động bước tới.

“Cố tổng.”

“Lâu rồi không gặp.”

“Tần tổng.”

“Chuyện gần đây của cô tôi đều xem rồi.” Cô ta hạ thấp giọng, nghe như đang quan tâm bạn cũ. “Một người phụ nữ chống đỡ cả công ty lớn như vậy…”

“Còn phải xử lý mấy chuyện tệ hại kiểu đó.”

“Cũng không dễ dàng gì.”

“Cảm ơn đã quan tâm.”

“Đều qua rồi.”

“Qua rồi thì tốt.” Ánh mắt cô ta lướt quanh hội trường. “Hôm nay cạnh tranh dự án của Chu thị rất khốc liệt.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...