Trần Hạo Nhiên bực bội vò tóc.
“Cô quên lời Tô Thanh Nhan nói rồi à?”
“Tình trạng của mẹ rất đặc biệt, hộ lý bình thường căn bản không xử lý nổi.”
“Huống hồ chúng ta lấy đâu ra tiền thuê loại điều dưỡng riêng cao cấp đó?”
Lúc rời đi, Tô Thanh Nhan đã mang theo hai triệu cùng căn nhà.
Trong tay anh ta tuy vẫn còn chút tiền tiết kiệm, nhưng để cho Lâm Vy một cuộc sống thể diện, anh ta đã đổ gần hết tiền vào khoản trả trước của căn hộ mới.
Anh ta không thể tiếp tục rút tiền nữa.
“Rốt cuộc năm đó… vì sao Tô Thanh Nhan có thể làm tốt đến vậy?”
Trần Hạo Nhiên nhìn gương mặt yên tĩnh đang ngủ của mẹ mình, trong lòng vừa khó hiểu vừa oán hận.
Anh ta không hề biết, để học được kỹ năng chăm sóc chuyên nghiệp, năm xưa Tô Thanh Nhan đã bỏ ra bao nhiêu tâm huyết, chạy đến bao nhiêu bệnh viện.
Trong mắt anh ta, Tô Thanh Nhan vốn dĩ sinh ra đã là loại người thấp hèn.
Cô nên làm mấy việc hầu hạ người khác như thế.
Còn anh ta…
Là giáo sư cao cao tại thượng.
Không nên bị những thứ dơ bẩn này quấn lấy.
05
Trong lúc Trần Hạo Nhiên và Lâm Vy bị cuộc sống kéo chìm xuống vũng bùn, cuộc đời của Tô Thanh Nhan lại mở sang một trang hoàn toàn mới.
Ba tuần sau ly hôn, Tô Thanh Nhan xuất hiện tại bữa tiệc hào môn đẳng cấp nhất thành phố.
Cô mặc một chiếc váy đen kín đáo nhưng đầy tính thiết kế, tao nhã khoác tay một người đàn ông.
Mà người đó…
Chính là Cố Đình Sâm — nhân vật hô mưa gọi gió trong giới thương nghiệp, cũng là người giàu nhất thành phố.
Cố Đình Sâm là người đứng đầu tập đoàn Cố thị.
Tài sản hàng trăm tỷ.
Ngày thường cực kỳ kín tiếng, rất ít khi xuất hiện trước công chúng.
Cho nên khoảnh khắc anh xuất hiện tại bữa tiệc, cả hội trường lập tức chấn động.
Mà điều khiến người ta kinh ngạc hơn nữa là…
Bên cạnh anh lại có một người phụ nữ.
Tô Thanh Nhan.
“Người phụ nữ đứng cạnh Cố tổng là ai vậy?”
“Trời ơi, khí chất đỉnh thật đấy… Cô ấy chẳng phải vợ cũ của giáo sư Trần sao?”
“Giáo sư Trần?”
“Đùa gì vậy? Giáo sư Trần thì tính là gì?”
“Có thể đứng cạnh Cố tổng, thân phận của vị tiểu thư này chắc chắn không đơn giản!”
Trên môi Tô Thanh Nhan luôn giữ nụ cười vừa đủ.
Không hề có dáng vẻ của một người phụ nữ bị chồng ruồng bỏ.
Cô đứng sóng vai bên cạnh Cố Đình Sâm.
Sự ăn ý cùng khí chất giữa hai người tự nhiên đến mức như thể sinh ra đã thuộc về cùng một thế giới.
Trần Hạo Nhiên cũng nhìn thấy tin tức về bữa tiệc đó.
Lúc ấy anh ta đang ở phòng nghỉ của trường học, vô tình nhìn thấy trên điện thoại của đồng nghiệp đang buôn chuyện.
“Này lão Trần, vợ cũ của ông ghê thật đấy!”
“Thế mà lại leo được lên thuyền của Cố tổng!”
“Đúng là một bước hóa phượng hoàng!”
Giọng điệu đồng nghiệp đầy vẻ ghen tị lẫn hâm mộ.
Tim Trần Hạo Nhiên giống như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
“Không thể nào…”
“Tô Thanh Nhan… sao cô ấy có thể quen biết Cố Đình Sâm được?”
Anh ta bật thốt lên.
Tô Thanh Nhan trước kia chỉ là một nhà thiết kế bình thường.
Sau này vì chăm sóc mẹ chồng nên nghỉ việc ở nhà.
Vòng quan hệ của cô sao có thể chạm tới cấp bậc như Cố Đình Sâm?
Người đồng nghiệp đưa điện thoại cho anh ta.
Trên màn hình là một tấm ảnh cực kỳ rõ nét.
Trong ảnh, ánh mắt Cố Đình Sâm nhìn Tô Thanh Nhan đầy cưng chiều.
Còn Tô Thanh Nhan thì khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng trò chuyện cùng anh.
“Tôi nghe nói Cố tổng với cô Tô là người quen cũ.”
“Cố tổng thích cô Tô từ lâu rồi, chỉ là trước đây cô ấy đã kết hôn, nên anh ấy vẫn luôn chờ.”
“Chờ?”
Giọng Trần Hạo Nhiên khẽ run lên.
“Chờ cái gì?”
“Chờ cô Tô khôi phục độc thân chứ gì nữa!”
“Bây giờ cô ấy vừa ly hôn, Cố tổng lập tức công khai quan hệ luôn!”
“Nhìn kiểu này chắc là định cưới thật rồi!”
Một luồng khí lạnh lập tức chạy dọc từ gan bàn chân lên tận đỉnh đầu Trần Hạo Nhiên.
Anh ta chợt nhớ tới sự bình tĩnh bất thường của Tô Thanh Nhan lúc ly hôn.
Nhớ tới dáng vẻ cô không chút do dự buông bỏ mọi thứ, chỉ để lại người mẹ liệt giường cho anh ta.
Hóa ra…
Cô đã sớm chuẩn bị đường lui cho chính mình.
Cô không phải người bị bỏ rơi.
Mà là người chủ động rời đi, để bước về phía thế giới rộng lớn hơn.
Trong lòng Trần Hạo Nhiên dâng lên cảm giác nhục nhã và ghen tị mãnh liệt.
Cái thân phận giáo sư mà anh ta luôn tự hào…
Đứng trước Cố Đình Sâm, căn bản chẳng đáng một xu.
Nếu anh ta không ngoại tình…
Nếu anh ta vẫn còn là chồng của Tô Thanh Nhan…
Vậy hiện tại, anh ta sẽ trở thành “chồng cũ của vợ Cố Đình Sâm”, được vô số người tâng bốc và nịnh nọt!
Nhưng bây giờ…
Anh ta chỉ là một kẻ bị vợ bình thản vứt bỏ, mỗi ngày phải quay về chăm sóc người mẹ liệt giường.
Anh ta lập tức gọi điện cho Tô Thanh Nhan.
Nhưng số điện thoại đã trở thành thuê bao trống.
Cô hoàn toàn cắt đứt thế giới của mình với anh ta.
Phẫn nộ.
Hối hận.
Đố kỵ.
Tất cả cảm xúc tiêu cực điên cuồng đan xen với nhau, khiến Trần Hạo Nhiên gần như phát điên.
Anh ta lao thẳng về nhà.
Vừa bước vào phòng khách đã nhìn thấy một mớ hỗn độn.
Lâm Vy vì muốn trốn tránh chăm sóc Lý Tú Lan nên đã nhiều ngày không dọn dẹp.
Trong phòng của Lý Tú Lan còn thấp thoáng bay ra mùi khó chịu.
Lâm Vy ôm bụng nằm dài trên sofa xem phim, hoàn toàn mặc kệ cơn giận của anh ta.
“Lâm Vy!”
“Cô nhìn cái nhà này xem ra cái dạng gì rồi!”
Trần Hạo Nhiên chỉ vào đống túi đồ ăn vặt cùng quần áo bẩn trên sofa.
Lâm Vy mất kiên nhẫn ngồi bật dậy.
“Anh quát tôi cái gì?”
“Anh tưởng tôi thích ở cái nơi quỷ quái này lắm chắc?”
“Mẹ anh lại đi vệ sinh rồi, anh tự đi xử lý đi!”
“Chẳng phải cô nói đang mang thai con tôi sao?”
“Ngay cả mẹ tôi cô cũng không muốn chăm, cô còn ra dáng người vợ cái gì nữa!”
“Tôi không ra dáng vợ?”
Lâm Vy lập tức bật cười lạnh.
“Vậy Tô Thanh Nhan thì sao?”
Chaporia
Bình Luận (0)