Cũng đã bị Tô Thanh Nhan mang đi.
Anh ta muốn đi tìm Tô Thanh Nhan.
Muốn cầu xin cô tha thứ.
Muốn cầu xin cô trả mẹ lại cho mình.
Nhưng anh ta biết…
Mình đã không còn tư cách nữa rồi.
Anh ta chạy tới trụ sở tập đoàn Cố thị.
Nhưng ngay cả cửa lớn còn chưa bước tới gần, bảo vệ đã chặn anh ta lại.
“Phu nhân Cố đã dặn rồi.”
“Hiện tại ông không có tư cách gặp cô ấy.”
Giọng bảo vệ lạnh nhạt đến cực điểm.
Trần Hạo Nhiên chán nản ngồi trong quán cà phê đối diện tòa nhà.
Trên màn hình lớn, tin tức vẫn đang liên tục phát bản tin về hôn lễ của Cố Đình Sâm và Tô Thanh Nhan.
Từng chi tiết ngọt ngào đều bị truyền thông tung hô không ngớt.
Tô Thanh Nhan mặc chiếc váy cưới trị giá hàng chục triệu.
Nụ cười rạng rỡ đến chói mắt.
Hạnh phúc đến mức khiến người khác không dám nhìn thẳng.
Trần Hạo Nhiên chợt nhớ tới dáng vẻ cô từng đứng trong bếp, mặc tạp dề chuẩn bị bữa tối cho anh ta.
Khi ấy…
Cô cũng từng có nụ cười sáng rực như vậy.
Chỉ là…
Anh ta chưa từng biết trân trọng.
Anh ta luôn cho rằng Tô Thanh Nhan chỉ là một người phụ nữ xoay quanh gia đình.
Một bảo mẫu.
Một công cụ có thể tùy tiện vứt bỏ.
Cho tới bây giờ anh ta mới hiểu…
Cô vốn là một khối ngọc thô quý giá.
Chỉ người thật sự biết trân trọng cô…
Mới có thể mài giũa cô trở thành báu vật vô giá.
09
Vài tháng sau, Trần Hạo Nhiên đã sa sút đến mức phải đi dạy bán thời gian ở một trung tâm luyện thi tư nhân.
Anh ta buộc phải rời khỏi căn nhà chất đầy ký ức và đau khổ kia, chuyển vào sống trong một căn phòng tầng hầm ẩm thấp tối tăm.
Những học sinh cũ và đồng nghiệp trước đây, khi nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của anh ta, ánh mắt đều đầy khinh thường và châm chọc.
Anh ta nghe nói Lâm Vy đã gả cho gã doanh nhân kia, sống cuộc đời tiêu tiền như nước.
Mà người đàn ông đó, sau khi biết Lý Tú Lan đã được Tô Thanh Nhan đưa đi, còn từng cười nhạo anh ta:
“Anh tưởng để lại người mẹ liệt giường cho Tô Thanh Nhan là trả thù sao?”
“Anh sai rồi.”
“Anh đang chủ động đưa cho cô ấy một cái cớ hoàn hảo, để cô ấy danh chính ngôn thuận thoát khỏi vũng bùn như anh.”
Lời nói ấy giống như dao nhọn, từng nhát từng nhát đâm thẳng vào tim Trần Hạo Nhiên.
Đến tận bây giờ anh ta mới hiểu…
Ngay từ đầu, Tô Thanh Nhan vốn chưa từng thật sự muốn hai triệu hay căn nhà kia.
Thứ cô muốn…
Là danh tiếng và tương lai của anh ta.
Cô muốn anh ta tự tay trả giá cho sự phản bội của chính mình.
Một ngày nọ, Trần Hạo Nhiên vô tình nhìn thấy một bóng người quen thuộc trên phố.
Là mẹ anh ta.
Lý Tú Lan.
Bà ngồi trên xe lăn, được một y tá chuyên nghiệp đẩy đi dạo dưới ánh nắng.
Sắc mặt của bà tốt hơn trước rất nhiều.
Dù vẫn chưa tỉnh lại, nhưng những vết mẩn đỏ trên mặt đã hoàn toàn biến mất.
Tô Thanh Nhan đứng bên cạnh xe lăn.
Cô mặc đồ thường ngày đơn giản, kiên nhẫn đọc tin tức trên báo cho mẹ chồng nghe.
“Mẹ, hôm nay thời tiết đẹp lắm.”
“Hồi trước Hạo Nhiên thích nhất là những ngày thế này, thường đưa mẹ ra ngoài đi dạo.”
Giọng Tô Thanh Nhan rất dịu dàng.
Mang theo sự kính trọng và chăm sóc dành cho bậc trưởng bối.
Trần Hạo Nhiên trốn phía sau cây cột gần đó.
Khóe mắt đỏ hoe.
Anh ta nhìn thấy Tô Thanh Nhan cúi người xuống, nhẹ nhàng kéo lại tấm chăn trên chân cho mẹ mình.
Động tác tự nhiên và thành thục đến mức như đã làm hàng ngàn lần.
Anh ta biết…
Ở bên cạnh cô, mẹ mình thật sự rất hạnh phúc.
Anh ta muốn lao ra ngoài.
Muốn gọi một tiếng:
“Mẹ…”
Nhưng hai chân lại nặng như đổ chì, hoàn toàn không thể nhúc nhích.
Anh ta còn tư cách gì nữa?
Chính tay anh ta đã đẩy mẹ mình xuống địa ngục.
Mà Tô Thanh Nhan…
Người phụ nữ từng bị anh ta xem là gánh nặng…
Lại kéo mẹ anh ta vào thiên đường.
Anh ta nhìn Tô Thanh Nhan tao nhã đứng dậy.
Không biết từ lúc nào, Cố Đình Sâm đã xuất hiện bên cạnh cô.
Hai người nhìn nhau mỉm cười.
Ánh mắt đầy yêu thương và tôn trọng.
Bọn họ giống như một đôi trời sinh.
Còn anh ta…
Chỉ là một tên hề nhảy nhót không đáng nhắc tới trong câu chuyện của họ.
Trần Hạo Nhiên lặng lẽ xoay người, bước vào con hẻm tối tăm phía sau.
Anh ta từng có người vợ tốt nhất.
Một sự nghiệp đầy tiền đồ.
Và một người mẹ yêu thương mình nhất.
Nhưng chính tay anh ta…
Đã hủy sạch tất cả.
10
Nhiều năm sau, Tô Thanh Nhan trở thành một nhà từ thiện nổi tiếng.
Cô và Cố Đình Sâm dốc sức cho các hoạt động chăm sóc người già và bệnh nhân lâu năm, đồng thời lấy trường hợp của bà Lý Tú Lan làm ví dụ để thúc đẩy xã hội quan tâm hơn tới vấn đề này.
Dù Lý Tú Lan cuối cùng vẫn không tỉnh lại…
Nhưng dưới sự chăm sóc tận tâm của Tô Thanh Nhan, tình trạng cơ thể của bà luôn được duy trì rất ổn định.
Tô Thanh Nhan vẫn định kỳ tới thăm mẹ chồng.
Hoàn thành trách nhiệm cuối cùng cô dành cho đoạn tình cảm ấy.
Về phần Trần Hạo Nhiên…
Anh ta hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt công chúng.
Anh ta đã phải trả cái giá cực kỳ đau đớn cho hành vi của mình.
Từ một vị giáo sư được người người kính trọng…
Sa sút thành kẻ sống dưới đáy xã hội.
Cả đời chìm trong sự áy náy và hối hận đối với mẹ ruột cùng vợ cũ.
Đến cuối cùng anh ta mới hiểu…
Tài sản lớn nhất của một con người không phải tiền bạc hay danh tiếng.
Mà là sự lương thiện, trách nhiệm và tình yêu.
Mà những thứ ấy…
Ngay từ khoảnh khắc phản bội hôn nhân, anh ta đã tự tay phung phí sạch sẽ.
Khoảnh khắc anh ta quỳ dưới đất bật khóc…
Không phải vì mất đi mẹ mình.
Mà là vì mất đi tất cả những thứ vốn dĩ anh ta có thể sở hữu.
Cùng với phần nhân tính đã bị chính tay anh ta bóp chết.
Tô Thanh Nhan đứng trên sân khấu lễ khởi động quỹ từ thiện của tập đoàn Cố thị.
Đối diện ống kính truyền thông, ánh mắt cô kiên định nhưng vẫn dịu dàng.
“Tình yêu và trách nhiệm không nên trở thành cái cớ để bất kỳ ai trốn tránh.”
“Khi anh lựa chọn phản bội những người thân cận nhất bên cạnh mình…”
“Thứ anh đánh mất sẽ là cả thế giới.”
Cuộc đời của Tô Thanh Nhan…
Đã tái sinh từ chính một cuộc phản bội.
Cô dùng cách bình thản nhất…
Hoàn thành màn trả thù triệt để nhất đối với sự giả dối và ích kỷ.
Chaporia
Bình Luận (0)