07

Hôm nay là một ngày rất bình thường, tôi mang tâm trạng khá tốt đứng chờ xe buýt.

Chiếc siêu xe màu đỏ kia đi một đoạn dừng một đoạn, chậm như rùa bò rồi dừng trước mặt tôi.

Đây là lại muốn chở tôi về sao?

Nhưng chẳng phải chúng tôi đã trở mặt rồi à?

Kể từ sau khi biết tôi có bạn trai, thái độ của Lục Từ thay đổi chóng mặt.

Bánh ngọt nhỏ không còn nữa, bưởi cũng không còn, trà sữa càng không…

Thỉnh thoảng ánh mắt chạm nhau, anh cũng nhanh chóng dời đi, như thể nhìn tôi thêm một giây thôi cũng là đang hành hạ đôi mắt anh vậy.

Chẳng qua chỉ là tôi thoát ế trước anh một bước thôi mà?

Lòng đố kỵ của đàn ông đúng là đáng sợ thật.

Bình luận reo hò:

【Đây mới là cách nam chính và nữ phụ nên ở cạnh nhau.】

【Tôi đã nói nữ phụ bảo bối sớm quay đầu là bờ rồi mà, mấy người cứ không tin, từ hôm nay trở đi tôi sẽ vô điều kiện ủng hộ nữ phụ bảo bối!】

Tôi cũng nghĩ vậy, đang định từ chối.

Một chiếc mô tô siêu ngầu rền vang lao tới, vững vàng dừng trước mặt tôi.

Tôi lập tức nở nụ cười đầy kinh ngạc vui mừng, cố tình làm giọng ngọt ngào:

“Anh yêu, anh tới đón em rồi à!”

Chàng trai tóc trắng chấn động cả người, hai người nhìn nhau một cái, cậu ấy lập tức hiểu ám hiệu của tôi.

“Bé cưng~ anh nhớ em muốn chết~”

Tôi khoác tay cậu ấy, nhìn về phía Lục Từ trong xe:

“Anh Lục, bạn trai tôi tới đón rồi, không làm phiền anh nữa.”

“Sau này cũng không làm phiền anh nữa.”

Nói xong, tôi leo lên xe mô tô, nghênh ngang rời đi.

Người trong siêu xe trầm mặc rất lâu, bàn tay nắm vô lăng nổi đầy gân xanh.

Trên đường đi, Tô Nham không nhịn được mà than thở:

“Chị, có phải sếp chị thích chị không?”

“Không có đâu.”

“Vậy sao ánh mắt anh ta nhìn em cứ như em là tên đại ác nhân cướp mất vợ anh ta vậy?”

Tôi bật cười:

“Anh ấy ghen tị vì em còn trẻ mà đã có bạn gái, nên vỡ phòng tuyến thôi.”

“Thật hả?”

Âm cuối của Tô Nham kéo dài đầy nghi ngờ.

Về đến nhà, Tô Nham kéo từng lớp rèm dày cộp ra, lớn tiếng than phiền:

“Chị điên rồi à? Lắp tận năm lớp rèm?”

Tôi chỉ cười không đáp, nằm vật xuống sofa.

Bắt đầu sai Tô Nham làm cái này làm cái kia.

08

Lục Từ vẫn luôn dõi theo bóng dáng hai người phía trước.

Nhìn chàng trai tóc trắng đi theo cô bước vào khu chung cư.

Trái tim anh cuối cùng cũng “cạch” một tiếng mà chết lặng.

Lục Từ ủ rũ cúi đầu, lại nhìn thấy rèm cửa đóng kín bên đối diện cuối cùng cũng được kéo ra.

Cô rất nhàn nhã nằm trên sofa chơi điện thoại, chàng trai tóc trắng đang gọt táo cho cô.

Cô đã có bạn trai rồi, anh vốn nên từ bỏ, tránh xa cô, không làm phiền cô nữa.

Nhưng đôi chân anh lại không nghe lời, cứ như bị đóng đinh tại chỗ.

Anh kéo rèm lại, chừa ra một khe hở.

Bắt đầu lén quan sát phía đối diện.

Sau khi gọt táo xong, chàng trai tóc trắng lau nhà, lau sạch sẽ rồi lại bóp vai đấm chân cho cô… cách ở chung rất nhẹ nhàng, hòa hợp.

Lục Từ siết chặt nắm tay, hận không thể người bận trước bận sau kia là mình.

Những chuyện chàng trai tóc trắng làm được, anh có thể làm tốt hơn cậu ta.

Anh thậm chí còn muốn mỗi ngày giặt đồ lót cho cô.

Mảnh vải mỏng manh đó, anh sẽ khống chế lực tay để không làm rách nó…

Lục Từ cứ đau khổ lại ngọt ngào như vậy lén nhìn suốt hai tiếng đồng hồ.

Cho đến khi hai người đối diện ra ngoài.

Anh nhanh chóng thay quần áo, đeo khẩu trang, không gần không xa đi theo phía sau họ.

Điểm đến là siêu thị.

Hai người mua đồ ăn, nước uống, đồ ăn vặt, đồ dùng sinh hoạt…

Lục Từ chăm chú nhìn từng hành động của chàng trai tóc trắng, thấy cậu từ đầu đến cuối không lấy bao siêu mỏng, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Đồng thời trong lòng dâng lên sự bất mãn sâu sắc với cậu ta.

Một tên vô dụng đi siêu thị còn để con gái trả tiền, dựa vào cái gì mà được cô thích?

Người đứng bên cạnh cô vì sao không thể là anh!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...