11

Về đến nhà, Lục Từ tắm rửa xong.

Ánh mắt liếc sang chiếc sơ mi trắng vừa thay bên cạnh, anh cầm lên ngửi nhẹ.

Rất tốt, bên trên toàn là mùi hương của cô.

Thơm quá~

Lục Từ nhắm mắt lại, lần nữa thật sâu vùi đầu vào đó.

Ngửi một lúc, sợ mùi hương bay mất, anh vội vàng cẩn thận nhét nó xuống dưới gối.

Sau đó đứng ở vị trí hôm qua, bắt đầu lén lút nhìn sang đối diện.

Chỉ có mình cô.

Một mình nấu cơm, ăn cơm, dọn dẹp vệ sinh…

Cảm giác khó chịu trong lòng lần nữa đạt đến đỉnh điểm.

Tên tóc trắng chết tiệt kia đâu?

Không đưa đón cô đi làm thì thôi đi, vậy mà ngay cả việc nhà cũng dám không làm?

Bạn trai kiểu gì vậy?

Không biết làm thì đổi anh làm!

Lục Từ nghĩ mãi không hiểu, vì sao kiểu người như tên tóc trắng kia cũng có bạn gái, còn anh thì không.

Chẳng phải chỉ trẻ hơn anh một chút thôi sao?

Lục Từ càng nghĩ càng thấy khó chịu, dứt khoát cầm chìa khóa xe lái ra đường chạy một vòng.

Gió nhẹ thổi qua, sự bực bội trong lòng cuối cùng cũng vơi đi chút ít.

Anh tùy ý liếc ra ngoài cửa sổ xe, ánh mắt bỗng chốc khựng lại.

Một ngọn lửa vô danh bùng lên từ đáy lòng, lao thẳng lên đỉnh đầu.

Không dám mở mắt, hy vọng đây chỉ là ảo giác của anh.

Tên tóc trắng đang bị một đám chị gái vây ở giữa, có người cầm điện thoại dí sát chụp hình, có người mời cậu ta chụp ảnh chung.

Cậu ta ai tới cũng không từ chối, kiên nhẫn phối hợp, thậm chí còn làm vài động tác tương đối thân mật.

Không chỉ cậu ta bị vây kín, mà tóc vàng, tóc đỏ, tóc xanh, tóc xám xung quanh cũng bị đám đông bao chặt.

Lục Từ lên mạng tìm kiếm một chút, biết được nghề nghiệp của tên tóc trắng hẳn là NPC ở công viên giải trí, bây giờ chắc đang làm việc.

Anh còn phát hiện tên tóc trắng có một tài khoản video ngắn hơn năm trăm nghìn người theo dõi, gần như toàn là fan nữ.

Dưới mỗi video đều có người gọi cậu ta là chồng, là bé cưng.

Đồ chó không giữ nam đức!

Lục Từ theo bản năng lấy điện thoại ra muốn mách tội.

Gõ được nửa dòng, lại xóa sạch toàn bộ.

Không được, không thể mách tội.

Hiện tại cô hoàn toàn tin tưởng tên tóc trắng kia.

Tùy tiện phá hoại tình cảm giữa họ chỉ khiến phản tác dụng.

Anh phải nghĩ cách khác mới được.

Nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng tay anh lại vô cùng thuần thục chuyển sang phần mềm chụp ảnh, ba trăm sáu mươi độ chụp đủ mọi góc độ.

12

Hôm sau, tôi phát hiện Lục Từ đội một mái tóc trắng vô cùng nổi bật đi qua đi lại trước mặt tôi.

Qua lại tới lui hơn mười lần.

Tôi tạm dừng video, hỏi anh bị làm sao.

Lục Từ hít sâu một hơi, dường như có chút khó mở miệng:

“Haizz~ tôi có một người bạn làm NPC ở một khu vui chơi nào đó, mỗi ngày đều tiếp xúc gần với rất nhiều người khác giới, mấu chốt là cậu ta còn có bạn gái nữa, tôi cảm thấy như vậy không ổn lắm, cô thấy sao?”

【Lời nói dối lớn nhất thế giới —— tôi có một người bạn.】

【Cái này đâu còn là ám chỉ nữa, rõ ràng là chỉ thẳng mặt rồi còn gì.】

【Nếu anh ấy không nói em trai thì tôi ăn luôn!】

Tôi: ……

Tôi cười giả lả:

“Trùng hợp thật, bạn trai tôi cũng làm NPC ở khu vui chơi.”

Lục Từ lập tức lộ vẻ kinh ngạc:

“Vậy…”

Tôi ngắt lời anh:

“Đó là công việc của anh ấy, tôi tôn trọng anh ấy.”

“Nhưng mà…”

“Tình cảm của tôi và anh ấy rất tốt, tôi tin tưởng anh ấy.”

Lục Từ có hơi chết lặng.

Anh rất muốn mạnh tay lay tỉnh cái đầu yêu đương mù quáng trước mặt, nói cho cô biết biết người biết mặt không biết lòng.

Tên tóc trắng đó nhìn là biết chẳng phải người tốt.

Nhưng anh có tư cách gì chứ?

Anh không có danh phận, anh không thể ghen tuông.

Lục Từ thất bại ngả người ra ghế, mặt không cảm xúc bóp nát điện thoại.

Điện thoại mới được giao tới sau một tiếng đồng hồ.

Lục Từ loay hoay một lúc với điện thoại, rất nhanh sau đó, tiếng video marketing quen thuộc lại vang lên.

“Vì sao tuyệt đối không khuyên yêu đương với NPC nam ở khu vui chơi?”

“Cảnh báo! Tuyệt đối đừng yêu kiểu con trai tương tác trong công viên giải trí!”

“Điểm danh những khuyết điểm chí mạng của bạn trai NPC nam, quá thực tế.”

“Diễn nhập vai quá lâu, sớm đã không phân biệt nổi đâu là mập mờ đâu là lịch sự.”

Tôi: ……

Đôi khi, tôi thật sự rất muốn báo cảnh sát.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...