17
Tôi và Lục Từ rơi vào một trạng thái cân bằng quỷ dị.
Buổi sáng cùng đi làm.
Ban ngày hai người ở chung một phòng.
Buổi tối cùng tan làm.
Về đến nhà, Lục Từ kéo rèm ra tập thể hình.
Tôi ôm chiếc ghế nhỏ ngồi bên cửa sổ nhìn lén đến hăng say.
Lại hạnh phúc rồi.
Liên tục nhìn lén mấy ngày.
Lục Từ nhắn tin cho tôi:
【Bé cưng, muốn nhìn thì cứ quang minh chính đại mà nhìn, vốn dĩ là cho em nhìn mà.】
Mặt tôi lập tức đỏ bừng.
Bình luận chèo thuyền đến sống chết:
【Ôi ôi ôi, vốn dĩ là cho em nhìn mà~】
【Anh Lục hôm nay nhất định phải bám dính thật mạnh!】
【Pháp lực vô biên! Pháp lực vô biên!】
18
Sau khi quang minh chính đại nhìn vài ngày.
Tôi không vui nữa.
Ngày nào nhóm cư dân cũng ting ting tong tong.
Toàn là bàn luận về thân hình của Lục Từ, còn đăng ảnh và video của anh vào nhóm.
Không chỉ có phụ nữ, mà còn có đàn ông!
Thậm chí còn có dũng sĩ chuẩn bị xin phương thức liên lạc của Lục Từ rồi.
Tôi lặng lẽ lưu hết ảnh và video, sau đó quay đầu trực tiếp lên tiếng lên án bọn họ trong nhóm, tranh luận với họ.
Nhưng người của bọn họ quá đông, riêng khí thế thôi tôi đã thua triệt để rồi.
Không biết ai nói một câu “kiểu người này sau lưng nhìn còn dữ hơn”.
Tôi hoàn toàn sụp đổ.
Hung dữ nhắn tin cho Lục Từ:
【Kéo rèm lại đi!】
Lục Từ không hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.
Sau đó đáng thương gửi thêm một câu:
【Em không thích nữa sao?】
Tôi:
【…… Không phải, anh không phát hiện ánh mắt người trong khu nhìn anh đều không đúng lắm à?】
Lục Từ:
【Em ghen rồi!!!】
Tôi:
【…… Tôi không có.】
Lục Từ:
【Em chính là ghen rồi!】
Tôi:
【Tôi không có!】
【……】
Hai người tranh cãi một lúc lâu, cửa nhà đột nhiên bị gõ vang.
Lục Từ đứng ngoài cửa, lồng ngực phập phồng.
Trên mặt tôi vẫn còn đỏ bừng vì bị vạch trần cùng xấu hổ, xoay người không muốn để ý anh.
Lục Từ từ phía sau ôm chặt lấy tôi:
“Bé cưng, đừng giận nữa.”
“Sau này, mỗi ngày tôi tự mình tới tận cửa cho em xem, được không?”
Tôi không để ý tới anh.
Giọng Lục Từ trầm thấp, tự mình nói tiếp:
“Thật ra tôi cũng không muốn không kéo rèm đâu, nhưng mà, bây giờ tôi không có danh phận, thật sự không có tư cách mỗi ngày tới tận cửa biểu diễn…”
Đúng lúc này, một đoạn nhạc nền từ điện thoại anh vang lên rất hợp thời.
—— Tôi không có danh phận, tôi không ghen nhiều, tôi và em khó sinh oán hận.
【Yêu quái xin phong thần.】
【Mọi người cùng hô khẩu hiệu của chúng ta nào——】
【Pháp lực vô biên! Pháp lực vô biên!】
【Pháp lực vô biên! Pháp lực vô biên!】
Tôi: ……
Tôi bật cười.
Lục Từ lập tức được đà lấn tới:
“Xin em cho tôi một danh phận được không?”
“Sau này em muốn nhìn thế nào thì nhìn thế đó, muốn nhìn chỗ nào thì nhìn chỗ đó, được không?”
“Được.”
(Hoàn)
Chaporia
Bình Luận (0)