04
Cảnh tượng phía sau cánh cửa giống hệt một bức tranh tận thế hoang đường.
Nơi này hoàn toàn không phải căn hộ thô chưa bàn giao.
Đập vào mắt mọi người là những chiếc giường tầng bằng sắt.
Tổng cộng bốn cái.
Chúng chen chúc chiếm gần hết phòng khách.
Trên giường là chăn gối bừa bộn, dưới đất là những bao tải nhét đầy quần áo bẩn.
Mùi khó chịu trong không khí cuối cùng cũng tìm được nguồn gốc.
Góc tường ẩm mốc.
Thùng mì ăn liền còn thừa.
Và cả chiếc thùng rác bị lật úp trong nước.
Nước bẩn đục ngầu phủ kín mặt sàn, bên trên nổi lềnh bềnh đầu thuốc lá, túi nylon, thậm chí còn có một chiếc dép lẻ loi trôi dạt giữa phòng.
Trên tường, dây điện câu trộm chằng chịt như mạng nhện.
Một ổ cắm cắm đầy sạc điện thoại, hơn nửa đã ngập trong nước, phát ra tiếng “xẹt xẹt” đáng sợ.
Còn cái gọi là “ống sưởi bị nổ”…
Nguồn gốc nằm ngoài ban công.
Một đoạn ống nước mềm được đấu trái phép từ đường ống chính, nối với chiếc máy giặt cũ đang kêu ù ù.
Lúc này, đầu nối của đoạn ống kia vẫn đang phụt nước ra ngoài không ngừng, tạo thành một màn nước trắng xóa.
Đây vốn không phải nổ ống sưởi.
Mà là cải tạo trái phép.
Là tai nạn do con người gây ra.
“Trời ơi…”
Dì Trần buột miệng rên lên một tiếng.
Sự hung hăng bà ta luôn lấy làm tự hào đã bị cảnh tượng trước mắt đập tan hoàn toàn.
Bà ta không ngu.
Bà ta nhìn thấy giường tầng.
Nhìn thấy quần áo bẩn.
Nhìn thấy chiếc máy giặt kia.
Sau đó lại quay sang nhìn quản lý Vương đang mềm nhũn dưới đất.
Trong ánh mắt bà ta, sự phẫn nộ dần bị thay thế bằng cảm giác sợ hãi và phản bội sâu sắc hơn.
“Quản lý Vương… chuyện… chuyện này là sao?”
Một nam chủ hộ lên tiếng, giọng run hẳn đi.
“Chẳng phải ông nói cô ấy đã nhận nhà rồi sao?”
“Thế này… thế này là cho người ở luôn à?”
Quản lý Vương mặt xám như tro tàn.
Môi ông ta mấp máy liên tục nhưng chẳng thể thốt ra nổi chữ nào.
Ông ta xong đời rồi.
Trước mặt cảnh sát, phóng viên và hơn chục hộ dân…
Lời nói dối do chính tay ông ta dựng nên đã bị xé toạc theo cách tàn nhẫn nhất.
“Tất cả lùi lại!”
Vị cảnh sát lớn tuổi phản ứng cực nhanh, lập tức nhận ra mức độ nguy hiểm của hiện trường.
“Tiểu Lý! Đi cắt cầu dao điện của căn này ngay! Mau lên!”
Viên cảnh sát trẻ lập tức chạy tới hộp điện ngoài cửa.
Phóng viên thì kích động tới đỏ cả mặt.
Anh ta chẳng những không lùi mà còn tiến thêm một bước.
Ống kính lia từ toàn cảnh tới từng chi tiết nhỏ.
Đoạn ống nước đang phun.
Ổ điện ngập trong nước.
Cuối cùng dừng hẳn trên khuôn mặt tuyệt vọng của quản lý Vương.
“Quản lý Vương.”
Tôi bình tĩnh lên tiếng, phá vỡ bầu không khí chết lặng đầy hoang đường ấy.
“Đây chính là căn nhà mà ông nói tôi đã ký nhận sao?”
“Tôi…”
Ông ta như bị rút cạn toàn bộ sức lực, nằm sõng soài dưới đất chẳng khác gì một vũng bùn nhão.
“Đồng chí cảnh sát.”
Tôi quay sang phía cảnh sát, chỉ vào chiếc máy giặt.
“Đây không phải ống sưởi.”
“Mà là đường nước của máy giặt tự ý lắp thêm bị nổ.”
“Hơn nữa, căn hộ này còn bị cải tạo thành ký túc xá công nhân khi chưa có sự đồng ý của tôi.”
Giọng tôi không lớn.
Nhưng từng chữ đều nện mạnh vào tim mọi người.
Ký túc xá công nhân.
Bốn chữ ấy đủ giải thích toàn bộ sự việc.
Giải thích vì sao quản lý Vương có chìa khóa.
Giải thích vì sao ông ta phải giả chữ ký của tôi.
Giải thích vì sao ông ta sống chết cắn chặt rằng tôi đã nhận nhà.
Bởi vì từ đầu tới cuối…
Chính ông ta là kẻ vừa ăn cắp vừa la làng!
Ông ta biến căn hộ mới của tôi thành công cụ kiếm tiền cho bản thân!
“Đồ khốn nạn!”
Dì Trần cuối cùng cũng bùng nổ.
Bà ta như con sư tử cái nổi điên, lao thẳng về phía quản lý Vương.
“Ông đúng là đồ trời đánh!”
“Ông lấy nhà của chúng tôi ra đùa giỡn!”
“Ông coi tất cả chúng tôi là lũ ngu à?!”
Một cái tát suýt giáng xuống mặt ông ta, may mà bị cảnh sát giữ lại kịp.
“Bình tĩnh! Có gì từ từ nói!”
“Bình tĩnh kiểu gì được nữa?!”
Dì Trần bật khóc, giọng sắc nhọn đến chói lòng.
“Nhà tôi bị ngập thành thế kia, ông còn lừa chúng tôi là trách nhiệm của chủ hộ tầng trên!”
“Còn xúi chúng tôi đi ép cô Giang bồi thường!”
“Ông rốt cuộc có ý đồ gì hả?!”
Các chủ hộ khác lúc này cũng hoàn toàn phản ứng lại.
Sự phẫn nộ lan ra như dịch bệnh.
“Hóa ra là ông giở trò!”
Chaporia
Bình Luận (0)