
Giới Thiệu
Ta vô tình đánh rơi khăn tay, lại bị hoàng thượng nhặt được.
Ngài nhìn thấy bài thơ trên khăn, chỉ cảm thấy câu chữ thanh lệ, ý thơ bi ai động lòng người, nhất thời nhớ mãi không quên.
Vì thế liền cho người lục tìm khắp hậu cung chủ nhân của chiếc khăn ấy.
Kiếp trước, ta chủ động bước ra nhận.
Từ đó được sủng ái vô hạn, một bước lên mây.
Thế nhưng ba năm sau, trong cung yến, nữ nhi của Hà đại tướng quân là Hà Vinh Nguyệt lại tố cáo ta mạo danh nàng, ăn cắp thơ của nàng.
Nàng đưa ra vô số nhân chứng vật chứng.
Ngay cả viện trưởng thư viện danh tiếng nhất kinh thành cũng đứng ra làm chứng, nói bài thơ ấy là tác phẩm ngẫu hứng của Hà Vinh Nguyệt khi mới mười tuổi.
Ta trăm miệng khó cãi, bị hoàng thượng hoàn toàn ghét bỏ.
Ngày ta tắt thở trong lãnh cung, trong cung vừa hay đang cử hành đại điển sắc phong Hoàng hậu cho Hà Vinh Nguyệt.
Lần này, khi cung nữ cùng phòng kích động nói với ta:
“Tĩnh Phương, người bệ hạ tìm chính là tỷ phải không? Trong đám chúng ta, ngoài tỷ ra còn ai biết ngâm thơ làm phú nữa chứ!”
Ta khẽ cụp mắt, lắc đầu:
“Ta chỉ là một cung nữ, nào biết làm thơ.”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)