20px

Anh mặc một chiếc sơ mi nhăn nhúm, râu ria lởm chởm, hốc mắt trũng sâu, cả người tiều tụy đến mức không thể nhận ra.

Hoàn toàn không còn chút khí chất kiêu ngạo của vị thái tử gia đất Bắc Kinh.

Nhìn thấy tôi, trong mắt anh lóe lên một tia sáng, anh bước nhanh về phía tôi.

Bảo vệ công ty lập tức tiến lên chặn lại.

“Tôi cho anh ta vào.”

Tôi nhạt giọng mở miệng.

Lúc này bảo vệ mới tránh ra.

Anh đi đến trước mặt tôi, dừng lại cách tôi đúng một bước chân.

Chúng tôi cứ thế đối diện nhau, không ai mở lời trước.

Nhân viên xung quanh liên tục liếc nhìn, nhỏ giọng bàn tán.

“Đó chẳng phải Tổng Cố của Cố thị sao? Sao trông tàn tạ vậy trời?”

“Anh ta tới tìm Tổng Giám đốc Tô làm gì? Chẳng lẽ tới cầu xin thật?”

“Chị Tô nhìn lạnh như băng thế kia, chắc chắn không có chuyện tốt.”

“Tô Niệm.”

Cuối cùng, vẫn là anh lên tiếng trước.

Giọng anh khàn đến gần như biến dạng.

“Chúng ta nói chuyện được không?”

“Giữa chúng ta còn gì để nói sao?”

“Xin em…”

Anh nhìn tôi, hốc mắt đỏ lên, “chỉ năm phút thôi.”

Nhìn bộ dạng này của anh, trong lòng tôi không dậy nổi một chút thương hại.

Tôi khẽ gật đầu: “Qua quán cà phê đối diện.”

Tôi không muốn để nhân viên công ty thấy thêm trò cười nào nữa.

Trong quán cà phê, chúng tôi ngồi đối diện nhau.

Anh gọi một ly cà phê đen, còn tôi chỉ gọi một ly nước lọc.

“Anh muốn nói gì?”

Tôi đi thẳng vào vấn đề.

Anh cầm ly cà phê, uống một ngụm thật lớn, như muốn dùng vị đắng để đè xuống đau đớn trong lòng.

“Anh biết, em hận anh, hận nhà họ Cố. Những gì em làm hôm nay… đều là báo ứng mà chúng tôi đáng phải nhận.”

Anh nhìn tôi, ánh mắt chan chứa hối hận, “nhưng Tô Niệm, công ty chỉ là vật c/h/ế/t, còn nhân viên là vô tội. Em có thể… rộng lượng một chút, cho Cố thị một con đường sống không?”

“Con đường sống?”

Tôi bật cười. “Tổng Cố, anh nhầm gì ở đây vậy? Tôi là thương nhân, không phải người làm từ thiện. Thâu tóm Cố thị là một thương vụ không lỗ. Tại sao tôi phải bỏ qua?”

“Anh có thể dùng tất cả của anh để bù đắp cho em!”

Anh vội vàng nói, “cổ phần, nhà cửa, xe cộ, tất cả tài sản của anh, anh đều có thể đưa cho em! Chỉ xin em tha cho công ty.

“Tất cả của anh?”

Tôi nhướng mày, giả vờ suy nghĩ, “nghe cũng khá hấp dẫn đấy. Nhưng…”

Tôi dừng lại, nhìn gương mặt căng thẳng của anh, từng chữ một nói:

“Tôi không hứng thú với bất cứ thứ gì của anh.”

“Tôi chỉ hứng thú với việc hủy diệt nhà họ Cố.”

Sắc mặt anh lập tức trắng bệch.

“Tại sao…”

Anh đau đớn hỏi, “tại sao em phải tuyệt tình như vậy? Dù sao… chúng ta cũng từng là vợ chồng…”

“Vợ chồng?”

Hai chữ đó như một cây kim, đâm thẳng vào tim tôi.

“Cố Ngôn Thâm, anh còn mặt mũi nhắc tới hai chữ ‘vợ chồng’ sao?”

Giọng tôi chợt lạnh băng, “lúc anh đứng ngoài phòng ph/ẫ/u th/u/ậ/t, lạnh lùng nói ‘đứa bé không quan trọng’, anh có xem tôi là vợ anh không?”

“Lúc mẹ anh cầm tấm séc năm trăm vạn đuổi tôi ra khỏi nhà họ Cố, anh có xem tôi là vợ anh không?”

“Lúc anh bỏ mặc tôi trong bệnh viện, để tôi tự sinh tự diệt, anh có xem tôi là vợ anh không?”

Từng câu chất vấn của tôi như những chiếc búa nặng nề, giáng thẳng xuống tim anh.

Anh bất lực ngả vào ghế, ôm đầu, đau đớn rên lên.

“Đừng nói nữa… đừng nói nữa…”

“Sao lại không cho tôi nói? Anh dám làm, còn sợ tôi nhắc lại sao?”

Tôi đứng dậy, cúi xuống nhìn anh từ trên cao.

“Cố Ngôn Thâm, nhớ kỹ. Giữa chúng ta, sớm đã không còn là vợ chồng. Từ khoảnh khắc anh quyết định hy sinh con của tôi, chúng ta đã trở thành kẻ thù.”

“Kẻ thù không đội trời chung.”

Tôi nói xong câu đó liền quay người rời đi, bỏ lại anh một mình trong quán cà phê, gục xuống đau đớn mà bật khóc.

12

Rời khỏi quán cà phê, tôi trở về nhà thẳng.

Vừa bước vào cửa, tôi đã thấy Lâm Triết đang bận rộn trong bếp.

Anh đeo tạp dề, đứng trước bếp chuẩn bị bữa tối cho tôi.

Thấy tôi về, anh mỉm cười dịu dàng:

“Về rồi à? Đúng lúc lắm, sắp ăn được rồi.”

Ba năm nay, anh luôn ở cạnh tôi.

Anh không chỉ là đối tác của tôi, mà còn là người thân duy nhất của tôi.

Anh biết tất cả nỗi đau và hận thù trong tôi, cũng vô điều kiện ủng hộ mọi quyết định của tôi.

Anh giống như một tia sáng, trong thế giới tăm tối của tôi, mang đến chút ấm áp duy nhất.

“Sao thế? Sắc mặt không được tốt lắm.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...