20px

19

Chu Nghiên đứng trước mặt tôi, vẫn hệt như hồi đại học, không có chút gì thay đổi.

Cô ta là bạn cùng phòng đại học của tôi.

Trong cả phòng ký túc xá, cô ta là người có quan hệ thân thiết với tôi nhất.

Tôi nhìn Chu Nghiên, lại nhìn Lý Chí Dũng.

Tay bịt miệng, tay chỉ vào mặt hai người họ: “Các người? Các người?”

Tôi không dám tin.

Người bạn thân thiết nhất thời đại học của tôi, lại dan díu với bạn trai tôi.

Nhìn vẻ bề ngoài của Chu Nghiên, tôi hoàn toàn không nhìn ra cô ta lại có thể làm ra loại chuyện như ngày hôm nay!

Càng không nhìn ra cô ta có thể làm tiểu tam, lả lơi ấp ôm với bạn trai tôi qua điện thoại.

Giá như kẻ chen chân vào cuộc tình của chúng tôi là một người xa lạ tôi không hề quen biết.

Thì tôi đã chẳng kích động đến mức này.

Tôi lao tới túm lấy Chu Nghiên:

“Trên đời này hết đàn ông rồi sao? Tại sao cô cứ phải cướp Chí Dũng?

“Chu Nghiên? Cô không biết nhục à? Hồi đại học tôi đối xử với cô không tốt sao? Tôi có cái gì! Là tôi đều tặng cô một cái y hệt! Như thế còn chưa đủ à?!”

Chu Nghiên đẩy ngã tôi: “Không đủ!”

Tôi tức điên lên.

Dù là túi xách hàng hiệu, tôi có, cô ta cũng có, chỉ vì cô ta là bạn của tôi.

Vậy mà cô ta dám nói không đủ!

Tôi không nhịn được, lao lên tát cô ta một cú nảy lửa.

Chu Nghiên ôm mặt: “Không đủ! Hoàn toàn không đủ! Cô tưởng tại sao tôi lại làm bạn với cô?! Tính khí cô tồi tệ như thế! Khó chiều như thế! Nếu không phải vì Chí Dũng, ai thèm dòm ngó mấy thứ đồ của cô chứ!”

Vì Chí Dũng?

Ý gì đây?

Chí Dũng theo đuổi tôi từ lúc mới vào đại học.

Tại sao cô ta lại vì Chí Dũng.

Tôi nhìn sang bạn trai, anh ta cúi gằm mặt không nói một lời.

Chu Nghiên gào thét trước khi bị cảnh sát đưa đi:

“Chí Dũng và tôi đã yêu nhau từ lúc vừa thi xong đại học rồi! Nếu không phải vì cô là con gái một, nghe nói bố mẹ cô rất giàu, trong nhà lại còn cho cô một căn nhà, Chí Dũng đã chẳng thèm theo đuổi cô!

“Ha ha ha! Lý Chí Dũng tiếp cận cô mục đích chỉ là để chiếm đoạt toàn bộ gia sản nhà cô thôi! Đợi cô chết rồi! Chúng tôi sẽ có tiền ở bên nhau, sống sung sướng cả đời!

“Chỉ tiếc là! Tiếc là nhà cô tính toán quá kỹ!

“Nếu chúng tôi không lấy được gì! Thì cô cũng đừng hòng sống yên ổn!

“Trương Y! Cô còn chia sẻ bớt tình yêu của anh ấy! Anh ấy vậy mà lại dám nói không cần tiền cũng được, anh ấy nguyện ý kết hôn với cô!

“Ha ha ha! Chỉ cần cô bị làm nh/ ụ/ c, Chí Dũng sẽ lại là của tôi!

“Kết hôn à! Các người nằm mơ đi!”

Tôi mất một lúc lâu mới tiêu hóa được những lời của Chu Nghiên.

Chiếm đoạt tài sản.

Thảo nào, thảo nào anh ta luôn đối xử tốt với tôi như vậy.

Bố mẹ anh ta vừa gặp tôi đã vồn vã nhiệt tình, vội vã thúc giục chuyện đính hôn, tôi còn tưởng họ quý mến tôi.

Chỉ là hôm hai gia đình gặp mặt ăn cơm, bố mẹ tôi đã nói rõ ràng, tiền bảo hiểm, giấy tờ nhà đất và các thỏa thuận trước hôn nhân họ đều đã làm xong xuôi. Gia đình Chí Dũng vừa xem những hợp đồng đó, lập tức tắt ngay nụ cười.

Hôm đó về nhà, tôi còn cãi nhau với bố mẹ một trận, trách họ tính toán quá rạch ròi.

Thì ra.

Thì ra bố mẹ tôi đã đúng.

Tôi nhìn bạn trai với ánh mắt đầy thất vọng.

Anh ta quỳ phịch xuống trước mặt tôi:

“Không, Y Y, anh yêu em mà, bao năm qua anh đối xử với em tốt thế nào, em cũng biết rõ mà.

“Anh không định chiếm đoạt tài sản nhà em, anh chỉ lừa cô ta thôi, nếu không cô ta sẽ ép anh chia tay em, Y Y, em phải tin anh!”

Tôi ngồi xổm xuống hỏi anh ta: “Vậy anh nói xem, anh yêu tôi, hay yêu Chu Nghiên?”

“Anh… anh…

“Dù em có tin hay không, hiện tại người anh yêu nhất là em, Y Y.”

Tôi cười lạnh, đứng dậy.

Bạn trai tưởng anh ta vẫn còn cơ hội, liền nói muốn cùng tôi về nhà.

Tôi vung tay tát cho anh ta một bạt tai:

“Về nhà nào? Đó là nhà của tôi! Không phải nhà của anh!

“Tôi cứ coi như năm năm qua là đem cho chó ăn đi!”

“Y Y!”

Tôi không muốn nghe anh ta nói thêm một lời nào nữa.

Bắt taxi về nhà, gom toàn bộ đồ đạc của anh ta vứt hết ra ngoài.

Tất cả chỉ là ngụy biện.

Lý Chí Dũng anh ta dù có nỗi khổ tâm gì đi chăng nữa, cũng không phải là lý do để anh ta bắt cá hai tay.

Hơn nữa nếu không phải vì anh ta, tôi đã không suýt mất mạng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...