
Giới Thiệu
Từng có người nói, sau khi thành thân với Lý Thanh Viễn, ta đã thay đổi hoàn toàn. Từ một kẻ nổi danh khắp kinh thành vì tính tình cay nghiệt, thù dai, trở thành Quốc công phu nhân dịu dàng, biết nhẫn nhịn, cũng biết rộng lượng.
Ai cũng khen hắn biết dạy vợ.
Chỉ tiếc, hắn lại quên mất… ta vốn là loại người nào.
Hắn nuôi ngoại thất bên ngoài còn chưa đủ, giờ còn muốn để con trai của ả kế thừa tước vị Quốc công phủ.
Ta không chịu.
Thế là hắn mang công trạng đổi lấy thánh chỉ hưu thê.
Ngay trước mặt đế hậu, ta dập đầu thật mạnh, chỉ xin đúng một điều:
“Thần phụ chỉ cầu Quốc công gia đích thân khiêng toàn bộ của hồi môn của thần phụ trở về Dung phủ.”
Ai cũng cho rằng yêu cầu ấy quá đơn giản.
Chỉ có Lý Thanh Viễn nhìn ta thật lâu, giọng trầm xuống:
“Nhân Nhân, nàng nghĩ kỹ chưa? Chỉ cần rương hồi môn đầu tiên rời khỏi phủ, sau này nàng có hối hận cũng không kịp nữa.”
Ta gật đầu.
Lại gật thêm lần nữa.
Năm đó, mười dặm hồng trang hắn cưới ta vào phủ.
Bây giờ, cũng chính hắn phải tự tay khiêng từng rương hồi môn đưa ta rời đi.
Suốt gần nửa tháng.
Từ tờ mờ sáng cho đến tận đêm khuya.
Mãi đến khi chiếc rương cuối cùng được đặt xuống…
Người bắt đầu hối hận, lại là hắn.
Nhưng đáng tiếc.
Trên đời này, đâu phải chuyện gì hối hận rồi cũng còn kịp.
Vừa rời hoàng cung trở về Quốc công phủ, Lý Thanh Viễn đã không giấu nổi vẻ đắc ý.
“Mẫu thân, Thê Thê, bệ hạ đồng ý rồi!”
Trần lão phu nhân liên tục niệm Phật, như trút được gánh nặng trong lòng. Thẩm Thê Thê thì vui đến bật khóc.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)