
Giới Thiệu
Năm Thừa Đức thứ bảy, ta gả cho Giang Tạ, trở thành kế thất của chàng.
Đêm động phòng, chính tay chàng bưng tới một bát thu0c tránh th//ai, ngồi nhìn ta uống sạch từng giọt.
Từ đó về sau, suốt mấy chục năm, chưa từng thiếu một ngày.
Ta mang danh Thế tử phi, quản lý hậu viện, tiếp đón khách khứa, bên cạnh là một phu quân quyền cao chức trọng, dưới gối còn có một trai một gái ngoan ngoãn đáng yêu.
Chỉ tiếc… phu quân ấy không thuộc về ta.
Ngay cả hai đứa trẻ kia, cũng không phải con của ta.
Năm Thừa Đức thứ ba mươi bảy, ta bệnh nặng.
Trước lúc lâm chung, Giang Tạ dẫn hai đứa nhỏ tới gặp ta lần cuối.
Các con quỳ bên giường bệnh.
Giang Tạ ngồi cạnh, nắm lấy tay ta, khẽ hỏi:
“Ngươi còn tâm nguyện gì không?”
Ta nhìn chiếc túi thơm treo sau màn trướng, trong lòng trống rỗng đến lạ.
Sống một đời, ta chưa từng thật sự có được thứ gì.
Nếu đã chưa từng thuộc về mình, vậy thì cũng chẳng thể gọi là mất đi.
Ta không có gì lưu luyến.
Cũng không có di nguyện.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)