Tôi cười với anh.

“Sếp Tô, em cũng không hiền như sếp nghĩ đâu.”

Anh trả điện thoại lại cho tôi.

“Tôi biết.”

“Sếp đâu có biết.”

Tôi húp một ngụm cháo, dạ dày cuối cùng cũng ấm lên.

“Sếp toàn nghĩ em nhát cáy.”

“Bây giờ tôi sửa lại.”

“Sửa thành gì?”

Anh nhìn tôi.

“Thành thỏ biết cắn người.”

Tôi suýt sặc.

“Sếp mới là thỏ.”

“Ừ.” Anh đáp rất thản nhiên, “Tôi không phải thỏ.”

Tôi tự dưng nhớ tới cái bụng rắn chắc chạm phải vào buổi chiều hôm đó, mặt lại bắt đầu nóng râm ran.

Tô Thời Diễn như nhìn thấu, chậm rãi nói: “Đừng nghĩ bậy bạ.”

Tôi bật lại ngay: “Ai nghĩ bậy bạ cơ?”

Anh không cãi lại.

Chỉ nhìn màn mưa, nhẹ giọng nói: “Hứa Tri Nam, sau khi dự án kết thúc, tôi có chuyện muốn nói với em.”

Bàn tay đang cầm thìa của tôi khựng lại.

“Giờ không nói được à?”

“Bây giờ nói, em sẽ mất tập trung.”

“Thế nhỡ dự án thất bại thì sao?”

“Sẽ không.”

“Sếp tin em vậy sao?”

“Ừ.”

Câu trả lời gãy gọn của anh khiến lồng ngực tôi nóng hổi.

Tối đó, anh đưa tôi về nhà.

Xe đỗ trước cổng khu chung cư, tôi tháo dây an toàn.

Tô Thời Diễn bỗng gọi tôi: “Hứa Tri Nam.”

Tôi quay lại.

Anh đưa cho tôi một chiếc ô đen.

“Cầm lấy.”

“Ngày mai em trả.”

“Không cần.”

“Thế sếp thì sao?”

Anh liếc nhìn ra ngoài: “Trong xe tôi vẫn còn.”

Tôi nhận ô, xuống xe.

Đi được hai bước, lại ngoái đầu.

Anh vẫn ngồi trong xe nhìn tôi.

Mưa rơi lộp bộp trên mặt ô, dày đặc.

Tôi bỗng chạy vụt lại, gõ cửa kính.

Cửa kính hạ xuống.

Tô Thời Diễn ngước mắt: “Sao vậy?”

Tôi nghiêng ô về phía anh.

“Cảm ơn cháo của anh.”

“Ừ.”

“Cũng cảm ơn anh hôm đó giải vây cho em.”

“Ừ.”

“Và…”

Tôi cắn môi.

“Cơ bụng, đúng là rất ‘mlem’.”

Nói xong tôi quay lưng chạy thẳng.

Phía sau vọng lại một tiếng cười rất khẽ.

Đêm đó, tôi thức rất khuya.

Không phải vì công việc.

Mà vì trong điện thoại có thêm một tin nhắn.

Tô Thời Diễn: 【Lần sau đừng sờ qua lớp áo sơ mi nữa.】

Tôi úp điện thoại xuống gối, mặt nóng ran.

***

Cuộc họp chốt đối tác ngày hôm sau, tôi mặc áo sơ mi trắng, trang điểm nhẹ, sắp xếp toàn bộ tài liệu theo dòng thời gian.

Lâm Vãn Ninh thấy tôi, huýt sáo một tiếng.

“Hôm nay cháy quá.”

Tôi cắm USB vào máy tính: “Hôm nay đi đánh boss.”

10 giờ sáng, cuộc họp bắt đầu.

Lâm Khê Nguyệt vừa bước vào, đã nhìn thấy tiêu đề trên màn hình.

【Bảng xác nhận tiến độ trách nhiệm dự án】

Bước chân chị ta khựng lại.

Tôi mỉm cười nhìn chị ta: “Trưởng phòng Lâm, mời ngồi.”

Mặt chị ta lạnh tanh: “Hứa Tri Nam, cô lại giở trò gì thế?”

“Xác nhận quy trình.”

Tôi bật bảng đầu tiên lên.

“Theo lịch, địa điểm phải chốt vào thứ Tư, nhưng đến 5 giờ chiều thứ Năm trưởng phòng Lâm mới gửi cho tôi, dẫn đến việc lùi lịch quay nửa ngày.”

Lâm Khê Nguyệt lập tức biện hộ: “Hôm đó tôi bận việc khác.”

Tôi gật đầu: “Nên tôi không nói chị cố ý, tôi chỉ xác nhận sự thật.”

Tôi chuyển trang.

“Bản báo giá gốc của đối tác có 3 hạng mục bị sót, sáng thứ Sáu tôi gửi chị rà soát lại, đến 9 giờ tối thứ Sáu chị phản hồi là không có sai sót. Thứ Bảy đối tác báo tăng giá, lý do là chưa tính các hạng mục bị sót.”

Sắc mặt Lâm Khê Nguyệt ngày càng khó coi.

Tôi tiếp tục.

“Deadline chốt kịch bản bản cuối là 10 giờ sáng thứ Hai, lúc 9 giờ 40 chị yêu cầu đổi concept cốt lõi từ ‘đón bản thân về nhà’ thành ‘chờ một người hiểu bạn’. Hướng đi này mâu thuẫn với mạch chính của dự án, lúc đó tôi đã từ chối.”

Trong phòng họp bắt đầu xì xầm to nhỏ.

Lâm Khê Nguyệt đập bàn: “Hứa Tri Nam, cô có ý gì? Cô đang thẩm vấn tôi trong cuộc họp đấy à?”

Tôi nhìn chị ta.

“Không phải thẩm vấn.”

Tôi bật trang cuối cùng lên.

“Tôi đang làm rõ trách nhiệm. Dự án thành công là công của cả nhóm. Dự án xảy ra vấn đề, cũng không thể để một mình người mới như tôi gánh hết được.”

Chị ta trừng mắt nhìn tôi: “Cô tưởng Tô Thời Diễn chống lưng cho cô, là cô có thể ăn nói với tôi thế này sao?”

Tôi chưa kịp mở miệng, cửa phòng họp đã bị đẩy ra.

Tô Thời Diễn bước vào.

Hôm nay anh mặc nguyên cây đen, trên mặt không có biểu cảm gì.

Sắc mặt Lâm Khê Nguyệt đổi ngay tắp lự: “Sếp Tô.”

Tô Thời Diễn nhìn lên màn hình.

“Tiếp tục đi.”

Lòng tôi vững lại.

Lâm Khê Nguyệt cắn răng: “Sếp Tô, tôi chỉ nghĩ cách báo cáo của cô ấy không phù hợp. Làm việc nhóm không phải là đùn đẩy trách nhiệm cho nhau.”

Tô Thời Diễn kéo ghế ngồi xuống.

“Cô ấy liệt kê sự thật, cô bảo là đùn đẩy trách nhiệm.”

Anh ngước mắt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...