20px

“Cao Lỗi, anh nói cho em biết, chúng ta cực khổ tiết kiệm tiền là vì cái gì? Chính là để họ tiêu xài phung phí như vậy sao?”

“Mẹ anh bà ấy… bà ấy có thể chỉ tạm thời xoay vòng chút thôi, sau này sẽ trả…”

Lời biện minh của anh ta yếu ớt đến mức đáng thương.

“Trả? Lấy gì trả? Dùng thẻ lương của anh trả hay dùng lương hưu của bà ấy trả?”

Tôi hỏi ngược lại.

“Em đừng có ép người quá đáng như vậy được không!”

Cao Lỗi bị tôi hỏi tới mức thẹn quá hóa giận.

“Tiền tiêu rồi thì tiêu rồi, cùng lắm sau này anh kiếm nhiều hơn bù vào! Em cần gì vì chút tiền đó mà làm cả nhà gà chó không yên?”

“Đây không phải vấn đề tiền bạc!”

Cuối cùng tôi cũng không nhịn được nữa, giọng nói cũng cao lên.

“Đây là sự tôn trọng!”

“Từ đầu tới cuối nhà anh có ai từng tôn trọng em chưa? Có ai xem em là nữ chủ nhân của cái nhà này chưa?”

“Chiếc thẻ đó là em đồng ý cho em gái anh dùng sao?”

“Mẹ anh tiêu tiền có từng thương lượng với em một tiếng chưa?”

“Cao Lỗi, trong lòng anh, rốt cuộc em là cái gì?”

Đầu dây bên kia chỉ còn tiếng hít thở nặng nề của anh ta.

Tôi hít sâu một hơi, ép toàn bộ cảm xúc cuộn trào xuống, dùng giọng điệu lạnh lùng nhất nói cho anh ta quyết định của mình.

“Cao Lỗi, em không phải đang thương lượng với anh.”

“Chuyện này, chưa xong đâu.”

Nói xong, tôi trực tiếp cúp máy.

Tôi nhìn những dòng sao kê trên màn hình máy tính, nhìn những con số bị chiếm dụng kia.

Chúng giống như từng cây kim đâm vào tim tôi.

Đau.

Nhưng càng nhiều hơn là khiến tôi tỉnh táo.

Tôi đứng dậy, đi tới trước máy in, nhấn nút in.

Một tờ, hai tờ, ba tờ…

Xấp giấy A4 dày cộm còn mang theo hơi nóng của mực in chậm rãi được nhả ra khỏi máy.

Trên đó ghi chép rõ ràng từng khoản chi tiêu vốn không nên tồn tại.

Đó chính là bằng chứng cho cái gọi là “gia đình hòa thuận vui vẻ” của bọn họ.

Cũng là chứng minh cho cuộc hôn nhân chỉ còn cái danh của tôi.

Tôi chỉnh lại xấp giấy cho ngay ngắn, dùng kẹp giấy cố định rồi đặt ở vị trí bắt mắt nhất trên bàn ăn.

Trốn tránh và nhẫn nhịn không đổi được sự tôn trọng.

Chỉ đổi lại được nước lấn tới mà thôi.

Có vài cái nhọt độc, chỉ khi tự tay bóp vỡ mới nhìn thấy phần thối rữa bên trong, mới có thể quyết tâm móc nó ra tận gốc.

Hôn nhân không phải làm từ thiện.

Mà giới hạn của tôi cũng không phải cái ngưỡng để nhà anh tùy tiện giẫm đạp.

Lần này, tôi muốn đường đường chính chính sống cho bản thân một lần.

04

Sáng thứ bảy, ánh mặt trời xuyên qua khe rèm cửa, hắt xuống sàn nhà những vệt sáng loang lổ.

Tôi không tới công ty mà dành trọn cả buổi sáng để tổng vệ sinh căn nhà.

Sàn nhà được lau bóng loáng, cửa kính sạch đến mức như không tồn tại, ngay cả lớp bụi tích tụ trong khe sofa cũng bị tôi dùng máy hút bụi hút sạch từng chút một.

Tôi cần kiểu bận rộn ngăn nắp có trật tự này để sắp xếp lại trái tim cũng đang cần được thanh lý chỉnh đốn của mình.

Mấy tờ sao kê ngân hàng đã in được tôi đặt ngay ngắn trên bàn trà, giống hệt một bộ hồ sơ chờ phán quyết.

Mỗi khoản tiền bị chiếm dụng đều được tôi dùng bút dạ quang màu đỏ đánh dấu lại, nhìn mà giật mình.

Hai giờ chiều, chuông cửa bị nhấn vang trời.

Dồn dập.

Thô bạo.

Hoàn toàn không giống khách tới chơi bình thường.

Tôi biết rất rõ.

“Quan tòa” tới rồi.

Mở cửa ra, mặt mẹ chồng Vương Tú Liên dài như cái bơm, lửa giận trong mắt gần như muốn phun ra ngoài.

Cao Lỗi đi phía sau bà ta, gương mặt đầy mệt mỏi và khó xử, trong tay còn xách một thùng sữa, nhìn giống tới thăm bệnh hơn là tới hỏi tội.

“Lâm Vãn! Cô giỏi thật đấy! Cứng cánh rồi đúng không?”

Vương Tú Liên đẩy Cao Lỗi ra, trực tiếp xông vào nhà, ngồi phịch xuống sofa, ánh mắt đảo quanh căn nhà sạch sẽ không một hạt bụi, nhưng trong mắt lại tràn đầy soi mói.

Tôi không nói gì, xoay người đi vào bếp rót cho mỗi người một cốc nước ấm.

“Mẹ, mẹ uống nước trước đi, có gì từ từ nói.”

Tôi đặt cốc nước lên bàn trà trước mặt bà ta.

Cao Lỗi cũng vội vàng đi theo vào giảng hòa:

“Đúng vậy mẹ, có gì từ từ nói. Vãn Vãn, em cũng thật là, sao có thể không nói không rằng đã khóa thẻ luôn thế? Hôm qua em gái anh…”

“Cậu câm miệng cho tôi!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...