Trên đường đi làm, tôi gửi cho Bạc Diễn một tin nhắn.
“Hôm qua anh nói có vài thứ sẽ bị linh lực hấp dẫn tới, cụ thể là gì?”
Năm phút sau anh trả lời.
“Linh Thực. Một loại linh thể ký sinh, lấy linh lực của linh miêu làm thức ăn.
Thông thường lúc linh miêu chưa ký kết khế ước là thời điểm yếu nhất, bởi vì chúng sẽ liên tục phát ra dao động linh lực để tìm kiếm người định mệnh.
Những dao động này giống như đèn tín hiệu, sẽ dẫn Linh Thực tới.”
“Nguy hiểm không?”
“Nếu linh miêu không được bảo vệ, Linh Thực sẽ từ từ cắn nuốt linh lực của nó.
Cuối cùng nó sẽ thoái hóa thành một con mèo bình thường.
Mất đi ý thức, ký ức và tư duy.
Biến thành một con mèo cam chân chính, chẳng hiểu gì hết.”
Tôi dừng lại ở ngã tư.
Đèn đỏ.
“Làm sao để bảo vệ nó?”
“Ký kết khế ước. Tần số linh hồn của cô sẽ tạo thành một lớp chắn tự nhiên, Linh Thực không thể tới gần.
Nhưng cô phải chủ động phát động khế ước, đồng thời Tướng Quân cũng phải đồng ý.
Hiển nhiên bây giờ nó vẫn chưa biết cô mới là người định mệnh, nếu cô trực tiếp nói ra, chưa chắc nó đã tin.”
“Nếu nó không tin thì sao?”
“Vậy cô phải để nó tự mình nhận ra.”
“Làm thế nào?”
“Hãy để nó thật sự hiểu cô. Thật sự tin tưởng cô.
Trực giác của linh miêu cực kỳ nhạy bén, khi nó thật lòng công nhận cô, nó sẽ cảm ứng được dấu ấn khế ước trên người cô.”
Tôi nhét điện thoại vào túi.
Để một con mèo ghét bỏ tôi suốt ba tháng thật sự tin tưởng tôi.
Đúng là nhiệm vụ cấp địa ngục.
Tới công ty, Giang Dao lại chạy tới tìm tôi.
“Thẩm Lạc chị nhìn đi! Blogger mèo cam kia lên hot search rồi!”
Cô ấy dí điện thoại tới trước mặt tôi.
Bài đăng mới nhất của Tướng Quân—
“Tối qua cô ấy dầm mưa về nhà, cả người ướt sũng. Mình tưởng cô ấy sẽ đi thay quần áo trước, kết quả việc đầu tiên cô ấy làm là đổ đồ ăn cho mình.
Sau đó ngồi xổm trước mặt mình xoa đầu mình.
Tay cô ấy rất lạnh.
Nhưng rất vững.”
Ảnh đính kèm là một tấm selfie mờ mờ—
Mặt Tướng Quân chiếm ba phần tư khung hình, phía sau lờ mờ thấy bóng người đang ngồi xổm.
Là bóng lưng tôi mặc áo gió ướt mưa tối qua.
Hai mươi ba nghìn lượt thích.
Tám nghìn lượt chia sẻ.
Comment top đầu—
“Đọc bài này mà khóc luôn ấy. Miệng thì cứng nhưng lại quan tâm nhau, đây rốt cuộc là mối quan hệ thần tiên gì vậy hu hu hu hu.”
Giang Dao cảm thán:
“Chủ blog này biết viết thật luôn đó, mỗi bài như một tập phim ngắn vậy, cảm giác nhập vai mạnh cực kỳ.”
Hot search mang tới không chỉ lưu lượng.
Mà còn có phiền phức.
Buổi trưa, Giang Dao đột nhiên kéo tôi vào một group công việc.
“Thẩm Lạc, chủ biên nói rồi, giao cho chị theo một đề tài mới—
Series sách tình cảm thú cưng, ưu tiên kiểu nhật ký góc nhìn thứ nhất như thế này.
Chị liên hệ blogger đó thử xem có ký xuất bản được không.”
Tôi nhìn tin nhắn trong group, khóe miệng co giật.
Bảo tôi đi liên hệ Tướng Quân.
Con mèo nhà tôi.
Ký hợp đồng xuất bản.
Tôi phải trả lời kiểu gì đây?
“Được, tôi sẽ liên hệ.”
Tôi mở trang chủ Xiaohongshu của Tướng Quân, nhấn vào tin nhắn riêng.
Suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng gõ một dòng—
“Xin chào, tôi là biên tập viên của nhà xuất bản XX, chúng tôi chú ý thấy bài đăng của bạn rất được yêu thích, xin hỏi bạn có hứng thú xuất bản sách giấy không?”
Gửi đi.
Mười lăm phút sau, tài khoản Tướng Quân trả lời.
“Xin chào. Cảm ơn đã quan tâm. Nhưng tôi chỉ viết linh tinh thôi, chưa từng nghĩ tới chuyện xuất bản sách.”
Tôi nhìn sang phòng khách.
Tướng Quân đang nằm bò trên bậu cửa sổ.
Dưới vuốt nó còn đè chiếc điện thoại cũ của tôi.
Đến nhìn tôi cũng lười nhìn.
Tôi lại gõ thêm một dòng:
“Có thể trao đổi kỹ hơn không? Tỷ lệ chia tiền bản quyền rất hậu hĩnh.”
Tướng Quân trả lời:
“Xin lỗi, hiện tại tôi chưa có ý định xuất bản sách. Hơn nữa tôi chỉ muốn ghi chép sinh hoạt hằng ngày, không muốn bị thương mại hóa.”
Từ chối cực kỳ dứt khoát.
Tôi chụp màn hình gửi vào group công việc.
Chủ biên bảo tiếp tục theo.
Giang Dao nói:
“Không sao, cứ mài thôi, mấy blogger có tiềm lực kiểu này thường đều kiêu.”
Tôi nhịn cười tắt điện thoại.
Buổi tối về tới nhà, hiếm khi Tướng Quân chủ động đi tới bên chân tôi.
Tôi còn tưởng nó định cọ tôi.
Kết quả nó chỉ đi ngang qua chân tôi, nhảy lên sofa, ngậm điều khiển TV, cực kỳ thuần thục bật ti vi lên.
Chuyển tới kênh động vật.
Xem phim tài liệu.
Lại còn là phim tài liệu về họ mèo.
Tôi lặng lẽ ngồi xuống đầu kia sofa.
Tướng Quân liếc tôi một cái, sau đó đặt chóp đuôi lên đầu gối tôi.
Chỉ một đoạn nhỏ.
Nhưng nó thật sự đặt lên đầu gối tôi.
Tôi không động đậy.
Mười một giờ tối, Tướng Quân cập nhật bài mới:
“Hôm nay sen hình như có chuyện phiền lòng. Lúc về nhà chân mày cứ nhíu mãi.”
“Mình đặt đuôi lên chân cô ấy. Không phải an ủi đâu. Chỉ là đuôi mình dài quá, sofa không đủ chỗ thôi.”
“Cô ấy vậy mà cả buổi tối không nhúc nhích. Cứng đờ ở đó luôn. Chân không tê à?”
“Con người đúng là sinh vật kỳ quái.”
Lúc tôi nhìn thấy bài đăng này thì đã nằm trên giường rồi.
Tôi cầm điện thoại, nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Bạc Diễn nói đúng.
Tôi không thể trực tiếp nói cho nó biết sự thật.
Điều tôi cần làm chỉ có một việc.
Khiến nó tin tưởng tôi.
Suốt một tuần tiếp theo, tôi thay đổi chiến lược.
Không còn chỉ cung cấp vật chất nữa—
Đồ ăn mèo, trụ leo mèo, đồ chơi, những thứ đó nó không thiếu.
Tôi bắt đầu “ở bên” nó.
Chaporia
Bình Luận (0)