20px

Tôi gật đầu: “Nên tôi không nói chị cố ý, tôi chỉ xác nhận sự thật.”

Tôi chuyển trang.

“Bản báo giá gốc của đối tác có 3 hạng mục bị sót, sáng thứ Sáu tôi gửi chị rà soát lại, đến 9 giờ tối thứ Sáu chị phản hồi là không có sai sót. Thứ Bảy đối tác báo tăng giá, lý do là chưa tính các hạng mục bị sót.”

Sắc mặt Lâm Khê Nguyệt ngày càng khó coi.

Tôi tiếp tục.

“Deadline chốt kịch bản bản cuối là 10 giờ sáng thứ Hai, lúc 9 giờ 40 chị yêu cầu đổi concept cốt lõi từ ‘đón bản thân về nhà’ thành ‘chờ một người hiểu bạn’. Hướng đi này mâu thuẫn với mạch chính của dự án, lúc đó tôi đã từ chối.”

Trong phòng họp bắt đầu xì xầm to nhỏ.

Lâm Khê Nguyệt đập bàn: “Hứa Tri Nam, cô có ý gì? Cô đang thẩm vấn tôi trong cuộc họp đấy à?”

Tôi nhìn chị ta.

“Không phải thẩm vấn.”

Tôi bật trang cuối cùng lên.

“Tôi đang làm rõ trách nhiệm. Dự án thành công là công của cả nhóm. Dự án xảy ra vấn đề, cũng không thể để một mình người mới như tôi gánh hết được.”

Chị ta trừng mắt nhìn tôi: “Cô tưởng Tô Thời Diễn chống lưng cho cô, là cô có thể ăn nói với tôi thế này sao?”

Tôi chưa kịp mở miệng, cửa phòng họp đã bị đẩy ra.

Tô Thời Diễn bước vào.

Hôm nay anh mặc nguyên cây đen, trên mặt không có biểu cảm gì.

Sắc mặt Lâm Khê Nguyệt đổi ngay tắp lự: “Sếp Tô.”

Tô Thời Diễn nhìn lên màn hình.

“Tiếp tục đi.”

Lòng tôi vững lại.

Lâm Khê Nguyệt cắn răng: “Sếp Tô, tôi chỉ nghĩ cách báo cáo của cô ấy không phù hợp. Làm việc nhóm không phải là đùn đẩy trách nhiệm cho nhau.”

Tô Thời Diễn kéo ghế ngồi xuống.

“Cô ấy liệt kê sự thật, cô bảo là đùn đẩy trách nhiệm.”

Anh ngước mắt.

“Vậy cô liệt kê sự thật của cô ra xem.”

Lâm Khê Nguyệt há miệng.

Không có.

Chị ta dĩ nhiên là không có.

Vì những gì chị ta làm toàn là đâm lén.

Chậm nửa ngày, sót một tí, sửa một câu, để gây khó dễ cho bạn, nhưng lại rất khó để tóm sống chị ta.

Nhưng trùng hợp làm sao, tôi lại ghi chép lại từng nhát dao một.

Tô Thời Diễn nhìn tôi: “Tiếp tục.”

Tôi gật đầu, thuyết trình nốt bảng tiến độ thực thi tiếp theo.

Lần này không ai ngắt lời nữa.

Cuộc họp kết thúc, Tô Thời Diễn chốt hạ ngay tại chỗ, tất cả các mốc tiến độ đều đưa lên Google Sheets dùng chung, từng người cập nhật theo thời gian thực.

Ai kéo dài, người đó tự chịu trách nhiệm.

Lâm Khê Nguyệt đứng dậy, sắc mặt khó coi đến cực điểm.

Khi đi ngang qua tôi, chị ta nghiến răng: “Hứa Tri Nam, cô đừng có đắc ý.”

Tôi ngước mắt nhìn chị ta.

“Trưởng phòng Lâm, tôi không làm dự án bằng sự đắc ý.”

Tôi gập máy tính lại.

“Tôi làm bằng cách ghi sổ nợ.”

Cố Thanh Hoài đứng cạnh không nhịn được, phụt cười thành tiếng.

Lâm Khê Nguyệt sập cửa bỏ đi.

***

Từ hôm đó, tiến độ dự án trôi chảy hơn hẳn.

Nhưng mối quan hệ giữa tôi và Tô Thời Diễn lại trở nên vi diệu.

Anh vẫn lạnh lùng.

Trong cuộc họp, đáng mắng thì mắng, tài liệu đáng trả về thì trả về.

Có lần tôi viết sai ngân sách của một kênh, anh mắng ngay trước mặt mọi người: “Hứa Tri Nam, lỗi này không đáng có.”

Tôi cúi đầu nhận lỗi tại chỗ: “Em sẽ sửa.”

Nhưng trong lòng lại hơi chua xót.

Không phải tôi thấy anh không nên mắng.

Mà là sự chênh lệch quá rõ ràng.

Lúc riêng tư, anh mang cháo, đưa ô, nói những câu làm tôi mất kiểm soát nhịp tim.

Nhưng giữa chốn đông người, anh lại ra vẻ như chúng tôi chẳng thân thiết gì.

Tôi biết như vậy mới đúng.

Nhưng con người luôn tham lam.

Nếm được một chút ngọt ngào, sẽ dễ cảm thấy nước lọc thật đắng.

Buổi chiều, tôi mang bảng ngân sách đã sửa lên văn phòng anh.

Anh xem xong, ký tên.

“Được rồi.”

Tôi cầm lấy định quay đi.

Anh gọi giật lại: “Giận à?”

Tôi khựng lại.

“Dạ không.”

“Hứa Tri Nam.”

“Không giận thật mà.”

Anh đặt bút xuống.

“Trên mặt em đang viết rõ dòng chữ ‘Tô Thời Diễn là chó’.”

Tôi suýt nữa thì không nhịn được cười.

“Em không chửi sếp.”

“Vậy là chửi thầm trong lòng rồi.”

Tôi nhìn anh, cố nhịn mấy giây, cuối cùng không nhịn được.

“Sếp mắng em trong cuộc họp, lúc riêng tư lại đối xử như vậy, sếp không thấy mình hơi bị đa nhân cách à?”

Tô Thời Diễn tựa lưng vào ghế nhìn tôi.

“Nếu trong cuộc họp tôi không mắng em, họ sẽ nghĩ em có đặc quyền.”

Tôi sững người.

“Tôi dỗ em lúc riêng tư, là vì tôi thích dỗ em.”

Anh bồi thêm một câu.

“Hai chuyện này không hề mâu thuẫn.”

Chút chua xót trong lòng tôi bỗng chốc tan biến.

Nhưng tôi vẫn cứng miệng.

“Ai cần sếp dỗ?”

“Em.”

“Em không có.”

“Mắt đỏ hoe hết cả rồi kìa.”

Tôi lập tức quay đi: “Tại thức khuya đấy.”

Anh đứng dậy bước tới.

Tôi muốn tránh, nhưng bị anh chặn lại.

“Hứa Tri Nam.”

“Gì cơ?”

Anh đặt một viên kẹo vào lòng bàn tay tôi.

Vị chanh dây.

Loại tôi thích nhất.

“Mắng xong bồi thường.”

Tôi nhìn chằm chằm viên kẹo, mềm lòng đến phát rồ.

“Tô Thời Diễn, anh như vậy là phạm luật.”

“Ừ.” Anh nhìn tôi, “Vậy em phạt tôi đi.”

“Phạt thế nào?”

Anh cúi đầu, ánh mắt rơi trên tay tôi.

“Nếu lần trước sờ chưa đã, có thể tiếp tục.”

Tôi lấy tập tài liệu phang luôn vào cánh tay anh.

“Đồ không đứng đắn.”

Anh đỡ lấy tập tài liệu, cười nhạt.

Bên ngoài cửa bỗng vang lên tiếng “cạch” nhỏ.

Tôi và anh đồng thời quay đầu lại.

Cửa chưa đóng chặt.

Qua khe hở, một vạt váy nhanh chóng biến mất.

Lâm Khê Nguyệt.

Tim tôi chùng xuống.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...