Tôi tiếp tục: “Tôi thích Tô Thời Diễn, cũng là thật.”
Lần này, khung chat chính thức phát điên.
Tôi không dừng lại.
“Nhưng thích một người ưu tú, không có gì đáng xấu hổ. Xấu hổ là ở chỗ, có người quy kết mọi nỗ lực của một người phụ nữ thành việc cô ta có quan hệ ám muội với một người đàn ông.”
Tôi bật slide PPT lên.
“Bây giờ nói về dự án.”
Trong 40 phút tiếp theo, tôi bung toàn bộ tài liệu ra.
Mẫu khảo sát.
Chân dung khách hàng.
Nguồn gốc đề tài.
Bảng ngân sách chia nhỏ.
Lịch sử trao đổi với đối tác.
Từng mốc thời gian, từng chỉnh sửa, từng file gốc.
Tôi không nói đạo lý ủy mị.
Cũng không chửi bới.
Tôi chỉ bày ra những gì mình đã làm, từng thứ một.
Khung chat từ hóng hớt ban đầu, dần trở nên im lặng.
Rồi chuyển sang spam liên tục.
【Khối lượng công việc này không thể làm xong trong một ngày được.】
【Có cả dữ liệu khảo sát gốc kìa, ai bảo cô ấy không có năng lực?】
【Má ơi, bản này hoàn thiện hơn phương án trước của Lâm Khê Nguyệt nhiều.】
【Chủ thớt ẩn danh đâu rồi, không phải bảo dựa hơi đàn ông à?】
Tôi lật đến trang cuối cùng.
“Cuối cùng, về quản lý Lâm Khê Nguyệt.”
Khung chat đột ngột dừng lại.
Tôi bật bảng xác nhận tiến độ trách nhiệm lên.
“Tôi tôn trọng mọi tiền bối, nhưng không chấp nhận bất kỳ ai lấy mác ‘người mới’ ra để đè nén tôi.”
“Tôi có thể học hỏi, có thể sửa đổi, có thể bị phê bình.”
“Nhưng tôi không gánh những lỗi lầm không thuộc về mình.”
“Toàn bộ tài liệu trên đây, tôi đã đồng bộ cho bên nhân sự và email chung của dự án.”
Tôi ngưng một chút.
“Nếu chủ thớt ẩn danh cảm thấy tôi nói sai chỗ nào, hoan nghênh ra mặt đối chất bằng tên thật.”
Livestream giật lag một giây.
Sau đó khung chat bùng nổ.
【Sướng.】
【Tên thật đi, tên thật, tên thật.】
【Kẻ nào tung tin đồn thì vác mặt thật ra đây.】
【Pha xử lý này của Hứa Tri Nam được đấy.】
Đúng lúc đó, một tài khoản mới bước vào phòng livestream.
Tên là: Tô Thời Diễn.
Khung chat bị dọn sạch bong, im phăng phắc.
Tô Thời Diễn chỉ gửi đúng một câu.
【Cô ấy nói xong rồi, giờ đến lượt tôi nói.】
Tim tôi giật thót.
Giây tiếp theo, yêu cầu kết nối livestream hiện lên.
Tôi do dự một chút, ấn nút chấp nhận.
Màn hình chia làm hai.
Tô Thời Diễn xuất hiện trong ống kính, bối cảnh là văn phòng của anh.
Anh ngồi trước bàn, sắc mặt vẫn nhạt nhòa.
Nhưng không hiểu sao, tôi lại cảm giác anh đang cố đè nén cơn giận.
Anh nói: “Thứ nhất, dự án của Hứa Tri Nam, ngay từ đầu là do tôi nhặt lại từ đống giấy loại.”
Khung chat bắt đầu trôi.
Anh nói tiếp: “Đống giấy loại đó do ai vứt, tôi có camera an ninh ở đây.”
Avatar của Lâm Khê Nguyệt đột nhiên xám xịt.
Chị ta đã thoát khỏi livestream.
Khung chat lập tức ùa lên.
【Đừng chạy chứ.】
【Mới thế đã nhột rồi à?】
Tô Thời Diễn không nhìn khung chat.
“Thứ hai, việc tôi đưa cô ấy về nhà đêm muộn, là vì người phụ trách dự án phải tăng ca đến 11 rưỡi đêm, tôi với tư cách là người xét duyệt, có trách nhiệm đảm bảo an toàn cho nhân viên.”
Anh ngưng lại.
“Tất nhiên, cũng có cả tư tâm.”
Tay cầm chuột của tôi siết chặt.
Khung chat bấn loạn.
Tô Thời Diễn nhìn vào ống kính, giọng điệu đều đều.
“Thứ ba, tôi đúng là đang theo đuổi Hứa Tri Nam.”
Cả phòng livestream vỡ trận.
Đầu tôi cũng nổ tung.
Anh ấy đang nói gì vậy?
Anh ấy đang nói cái gì trước mặt hơn 300 con người thế này?
Tô Thời Diễn lại như thể chỉ đang công bố một thông báo dự án.
“Nhưng đến thời điểm hiện tại, cô ấy vẫn chưa đồng ý.”
“Thế nên không tồn tại chuyện cô ấy dựa hơi tôi để thăng tiến.”
“Nói chính xác hơn là, do tôi vẫn chưa cưa đổ người ta.”
Tôi ngồi trước ống kính, cả người cứng đờ như bị đóng đinh.
Bình luận chạy nhanh đến mức không nhìn rõ.
【Á á á á á á!】
【Sếp Tô, anh cũng có ngày này!】
【Chưa cưa đổ, ha ha ha ha ha!】
【Hứa Tri Nam, cô nói gì đi chứ!】
Tô Thời Diễn nhìn tôi, bỗng gọi một tiếng.
“Hứa Tri Nam.”
Tôi gần như theo bản năng đáp lại: “Có em.”
Anh nói: “Tài liệu dự án hôm nay, em thuyết trình rất tốt.”
Mũi tôi cay xè.
Mọi sự mập mờ, đồn đoán, sóng gió, tủi thân, trong một câu nói này bỗng nhiên chạm đất.
Anh không nói lời yêu trước.
Anh nói tôi thuyết trình rất tốt trước.
Anh kéo tôi ra khỏi vũng lầy ác ý đó trước, đặt tôi về lại đúng vị trí tôi nên đứng.
Người phụ trách dự án.
Hứa Tri Nam.
Tôi nhìn anh trong ống kính, hốc mắt hơi nóng lên, nhưng vẫn mỉm cười.
“Cảm ơn sếp Tô.”
Tô Thời Diễn nhìn tôi.
“Bây giờ có thể nói chuyện cá nhân được chưa?”
Khung chat lại phát rồ.
Tai tôi nóng bừng: “Không được.”
Anh gật đầu: “Được.”
Khung chat ngập tràn tiếng kêu than.
Trước khi tắt kết nối, anh lại bồi thêm một câu.
“Chuyện tung tin đồn ẩn danh, trước 9 giờ sáng mai, tôi muốn thấy lời xin lỗi bằng tên thật.”
“Nếu không, tôi sẽ xử lý theo quy định.”
Câu nói này vừa dứt, bầu không khí hóng hớt trong livestream ngay lập tức thu lại.
Tất cả mọi người đều hiểu, anh không hề nói đùa.
***
Livestream kết thúc, tôi ngồi phịch xuống ghế, nửa ngày không nhúc nhích.
Lâm Vãn Ninh bổ nhào tới ôm chầm lấy tôi.
“Nam Nam, bà nổi tiếng rồi!”
Tôi mặt không cảm xúc: “Tui muốn offline.”
“Bà đang online luôn rồi, hơn 300 người đều biết Tô Thời Diễn chưa tán đổ bà kìa.”
Tôi ôm mặt.
“Quê độ còn hơn cả quả tin nhắn sờ cơ bụng.”
Lâm Vãn Ninh nghiêm túc suy nghĩ.
“Cũng đúng. Nhưng người quê độ lần này là sếp.”
Tôi không nhịn được bật cười.
Điện thoại rung lên.
Tô Thời Diễn: 【Xuống đây.】
Tôi nhìn hai chữ đó, tim lại bắt đầu đập loạn nhịp.
Lâm Vãn Ninh nhìn thấy, đẩy tôi: “Đi đi đi đi, đừng để người đàn ông chưa cưa đổ bà phải chờ quá lâu.”
Tôi xách túi: “Bà ngậm miệng lại.”
Dưới nhà, trời đã tạnh mưa.
Chaporia
Bình Luận (0)