20px

Tôi đứng ở buồng thang bộ, tay siết chặt điện thoại.

“Mẹ, mẹ nghe ai nói thế?”

“Mợ mày gửi cho tao xem đấy. Bảo mày đi làm lẳng lơ với lãnh đạo, còn livestream thừa nhận thích người ta. Mày là con gái con lứa, sao không biết tự trọng vậy hả?”

Đèn trong cầu thang bỗng phụt tắt.

Tôi đứng trong bóng tối, nghe thấy nhịp thở của mình đang nhẹ dần.

“Mẹ, sự thật không phải như vậy.”

“Không phải thế thì là thế nào? Video lan truyền ầm ầm ra đấy rồi. Em trai mày sắp đi xem mắt rồi, mày làm bung bét thế này, để người ta nhìn nhà mình ra cái thể thống gì?”

Tôi nhắm nghiền mắt.

Lại là như vậy.

Luôn luôn là người ta nhìn thế nào.

Luôn luôn là em trai làm sao.

Không bao giờ là tôi có đau hay không.

“Mẹ, con không làm gì sai cả.”

Đầu dây bên kia cười lạnh: “Mày không làm sai, thế sao người ta không bới móc người khác?”

Câu nói này giống như một cái gai cũ.

Đâm rất chuẩn.

Tôi tựa lưng vào tường, giọng bình tĩnh lại.

“Bởi vì con đã đứng lên đấu tranh.”

“Mày bớt cãi lý với tao đi! Tao nói cho mày biết, mau mau nghỉ việc đi, tránh xa cái thằng cha đó ra. Con gái mang tiếng xấu rồi, sau này ai thèm rước?”

Tôi nhìn bóng đêm ngoài khung cửa sổ nhỏ xíu của cầu thang, bỗng dưng bật cười.

“Mẹ, con không phải món hàng, không cần chờ ai rước.”

Đầu dây bên kia khựng lại hai giây, rồi hét toáng lên: “Hứa Tri Nam, mày đủ lông đủ cánh rồi đúng không? Tao nuôi mày lớn từng này, mày dám ăn nói với tao thế hả?”

Ngón tay tôi lạnh cóng, nhưng không lùi bước.

“Mẹ nuôi con đến năm 18 tuổi. Tiền học đại học là con tự vay vốn sinh viên, sinh hoạt phí là con đi làm thêm, tốt nghiệp xong tháng nào con cũng gửi tiền về nhà. Em trai mua xe, con cũng đưa 3 vạn. Mẹ nói mẹ nuôi con, con nhận. Nhưng con không nợ mọi người cả đời.”

“Mày…”

“Và chuyện nghỉ việc là không bao giờ có.”

Tôi gằn từng chữ: “Khó khăn lắm con mới đứng được ở vị trí ngày hôm nay, không một ai có quyền bắt con lùi lại.”

Nói xong, tôi cúp máy.

Cầu thang rất tối.

Tôi đứng rất lâu, nước mắt không hề rơi.

Không phải không tủi thân.

Mà là khóc cũng chẳng giải quyết được gì.

Cánh cửa bị đẩy ra.

Ánh sáng từ hành lang hắt vào.

Tô Thời Diễn đứng ở cửa, tay cầm một chiếc áo khoác.

Anh nhìn tôi, không hỏi “Em sao vậy?”.

Chỉ lặng lẽ đi tới, choàng áo khoác lên vai tôi.

“Có lạnh không?”

Chỉ một câu này thôi, tôi suýt thì không chống đỡ nổi nữa.

Tôi cúi gầm mặt, vò chặt mép áo khoác.

“Không lạnh.”

Anh tựa lưng vào bức tường bên cạnh tôi, đứng im lặng cùng tôi.

Rất lâu sau, tôi cất giọng: “Anh nghe thấy hết rồi à?”

“Nghe được nửa sau.”

“Có thấy gia đình em rất phiền phức không?”

“Không.”

“Có thấy em cũng phiền phức lắm không?”

“Hứa Tri Nam.”

Anh nghiêng đầu nhìn tôi, “Em không phải là rắc rối.”

Sống mũi tôi cay xè.

Anh nói tiếp: “Em là người đã tự mình bước ra khỏi mớ rắc rối.”

Tôi cuối cùng không nín được nữa, nước mắt lã chã tuôn rơi.

Không phải khóc rống lên.

Chỉ là từng giọt, từng giọt rơi rất nhanh.

Tôi vừa giơ tay định quệt nước mắt, anh đã chìa luôn khăn giấy ra trước.

Tôi nhận lấy, giọng mũi nghèn nghẹt: “Đừng nhìn.”

“Được.”

Anh thực sự quay mặt đi, nhìn chằm chằm vào tay vịn cầu thang.

Tôi vừa buồn khóc vừa buồn cười.

“Tô Thời Diễn.”

“Ừ.”

“Vừa nãy em có dữ dằn lắm không?”

“Rất ngầu.”

Tôi sụt sịt.

“Filter của anh dày quá rồi đấy.”

“Mắt nhìn người của tôi chuẩn mà.”

Tôi bị anh chọc cười, nước mắt vẫn đọng trên mi.

Anh quay lại nhìn, ánh mắt khựng lại một nhịp rồi lại dời đi.

“Khóc xong chưa?”

“Gần xong rồi.”

“Thế đi về nhà thôi.”

“Em không muốn về.”

“Thế đi ăn gì đó nhé.”

Tôi ngước lên: “Giờ này á?”

“Ừ.”

“Mấy giờ rồi?”

“10 rưỡi.”

“Anh không bận à?”

“Theo đuổi vợ quan trọng hơn công việc.”

Tôi đơ ra một giây.

Rồi phì cười.

Tối hôm đó, anh dẫn tôi đi ăn sủi cảo vỉa hè.

Tô Thời Diễn ngồi trên chiếc ghế nhựa, mặc chiếc áo măng tô đắt tiền, trông lạc quẻ hoàn toàn với xung quanh.

Bà chủ quán hỏi: “Cô bé ơi, bạn trai đấy à?”

Tôi vừa định phủ nhận, Tô Thời Diễn đã cướp lời: “Cháu vẫn đang trong thời gian thử thách.”

Bà chủ quán cười lớn: “Thế thì cậu phải thể hiện cho tốt vào đấy.”

Tô Thời Diễn mặt nghiêm túc: “Cháu đang cố gắng hết sức đây ạ.”

Tôi cúi đầu húp canh, khóe môi không giấu nổi nụ cười.

Hơi nóng phả lên mặt, mắt lại hơi cay cay.

Nhưng lần này không phải vì tủi thân.

Mà là tôi chợt nhận ra, hóa ra trên đời này thực sự có người biết sau lưng bạn là bùn lầy, nhưng vẫn không hề chê bạn bẩn.

Anh ấy chỉ im lặng đưa cho bạn một chiếc áo khoác, rồi đồng hành cùng bạn bước tiếp.

***

Ngày cuối cùng của giai đoạn 1 tháng thử thách, tôi suýt thì quên béng mất.

Vì dự án mới quá bận, tôi chạy sô 3 cuộc họp liên tiếp, đến 8 giờ tối mới về tới chỗ ngồi.

Trên bàn để sẵn một ly trà sữa nóng.

Đường 30%, thêm thạch chanh dây.

Trên ly dán một tờ note.

【Ngày cuối cùng của thời gian thử thách, xin phép được chuyển chính thức.】

Người ký: Tô Thời Diễn.

Lâm Vãn Ninh ngồi bên cạnh nhịn cười đến đỏ bừng cả mặt.

“Nam Nam, bà mà không đồng ý nữa là tui sốt ruột giùm sếp đấy.”

Tôi cầm ly trà sữa lên, cố tình nói to: “Biểu hiện của sếp cũng bình thường thôi.”

Phía sau vang lên giọng nói quen thuộc.

“Bình thường chỗ nào?”

Tôi quay đầu lại.

Tô Thời Diễn đứng cách đó không xa, trên tay đang cầm áo khoác của tôi.

Hôm nay anh không mặc vest, chỉ mặc một chiếc áo len sẫm màu, trông ôn hòa hơn ngày thường rất nhiều.

Những người xung quanh lập tức giả vờ bận rộn cắm cúi làm việc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...