20px

“Lâm Khê,” anh ta đan hai tay đặt lên bàn, “chúng ta thật sự phải đi đến bước này sao?”

“Nếu không thì sao?” Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, “Để mẹ anh tiếp tục tới trung tâm làm loạn? Để bố anh tiếp tục gọi điện chửi mẹ tôi? Hay anh định cứ không ký giấy, kéo dài đến khi tôi mệt quá mà rút đơn?”

“Anh không có…” Anh ta cúi đầu, “Anh chỉ là… không muốn ly hôn.”

“Nhưng tôi muốn.” Tôi nói.

Anh ta ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe.

“Anh thật sự biết sai rồi.” Giọng anh ta nghèn nghẹn, “Hôm đó anh hồ đồ, không nên nói mấy lời đó, không nên để em và con đi. Chỉ là… Chu Na là em gái anh, anh cảm thấy nợ nó…”

“Anh nợ cô ta?” Tôi bật cười, “Anh nợ cô ta cái gì? Nợ cái máy ảnh ba vạn năm? Nợ mỗi tháng hai ngàn tiền sinh hoạt? Hay nợ một cái Giáng Sinh, nên phải đuổi vợ con mình cút ra khỏi nhà?”

“Không phải…” Anh ta lắc đầu, “Hồi nhỏ nhà nghèo, bố mẹ thiên vị anh, cái gì tốt cũng dành cho anh. Chu Na chịu nhiều thiệt thòi, nên bây giờ anh muốn bù đắp cho nó…”

“Vậy nên anh dùng tiền của tôi để bù đắp cho nó?” Tôi hỏi, “Dùng tiền mua sữa của con chúng ta, dùng tiền trả nợ nhà, dùng cả tôn nghiêm của tôi trong tháng ở cữ, để bù đắp cho nó?”

Chu Phong câm lặng.

“Chu Phong,” tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, “những năm này, anh bù đắp cho em gái anh, bù đắp cho bố mẹ anh, bù đắp cho tất cả những người anh cảm thấy mình mắc nợ, vậy còn tôi thì sao? Bố mẹ tôi thì sao? Anh đã từng bù đắp cho chúng tôi chưa?”

“Anh…”

“Mẹ anh ốm, anh chuyển năm ngàn một lần, bố tôi nhập viện, anh đưa năm trăm tệ, còn nói là anh đang khó khăn.”

“Em gái anh muốn gì, anh mua ngay, tôi muốn một chiếc ghế cho con bú, anh bảo tôi ráng chịu.”

“Bố mẹ anh tới, anh đặt nhà hàng tốt nhất, bố mẹ tôi tới, anh nói ăn ở nhà cho sạch.”

“Chu Phong,” tôi nói khẽ, “trong lòng anh có một cuốn sổ tính toán, nhưng trong cuốn sổ đó chỉ có người nhà anh, tôi và gia đình tôi, chưa từng xuất hiện trong đó.”

“Lâm Khê,” anh ta ngẩng đầu lên, nước mắt rơi xuống, “anh thật sự biết mình sai rồi, anh sửa, sau này anh sửa, được không? Anh không đưa tiền cho họ nữa, anh giao hết thẻ lương cho em, anh…”

“Muộn rồi.” Tôi nói.

“Chưa muộn!” Anh ta nắm lấy tay tôi, “Chúng ta còn trẻ, con còn nhỏ, chúng ta…”

Tôi rút tay về.

“Muộn rồi, Chu Phong.” Tôi lặp lại, “Muộn từ khoảnh khắc anh bảo tôi và con cút khỏi nhà, muộn từ khi đến bây giờ anh vẫn không biết mình sai ở đâu.”

“Tôi không phải đến hôm nay mới nghĩ đến ly hôn.”

“Tôi rời đi, là vì đã tích đủ thất vọng.”

Anh ta nhìn tôi rất lâu.

Rồi cúi đầu xuống, bờ vai sụp hẳn.

“Vậy còn con thì sao?” Anh ta hỏi bằng giọng khàn đặc, “Em thật sự muốn để con không có bố sao?”

“Con sẽ có bố.” Tôi nói, “Có thể là anh, cũng có thể là người khác.”

“Còn căn nhà?”

“Nhà thuộc về tôi, tiền đặt cọc tôi bỏ ra bảy mươi vạn, tiền vay tôi trả phần lớn. Tôi có thể bồi thường cho anh mười vạn anh đã góp, cùng phần anh đã trả theo giá thị trường, nhưng những khoản anh chuyển cho em gái anh và bố mẹ anh đều là chuyển dịch tài sản chung của vợ chồng, bắt buộc phải hoàn trả, và khi phân chia, anh phải chia ít.”

Sắc mặt Chu Phong cuối cùng cũng thay đổi.

Hóa ra đến lúc này anh ta mới thật sự nghe tôi nói.

Hóa ra trước mặt anh ta, tôi vẫn luôn là người không có quyền.

“Em điều tra anh?”

“Giờ anh mới phát hiện à, nếu không thì sao?” Tôi cười, “Chờ anh tự nói với tôi rằng anh chuyển ba vạn năm cho em gái anh, vào lúc con gái anh sắp chào đời?”

Anh ta há miệng, không nói được gì.

“Ký đi, Chu Phong.”

“Như vậy tốt cho tất cả mọi người. Kéo dài ra, không có lợi cho anh. Chuyện công ty anh, tôi tuy không rõ hết, nhưng cũng không phải hoàn toàn không biết.”

Anh ta đột ngột ngẩng đầu lên, mặt tái mét.

“Chuyện đó em cũng biết?”

“Tôi không biết gì cả.” Tôi nói, “Nhưng nếu anh không ký, tôi không đảm bảo mình sẽ không biết thêm.”

Đó là uy hiếp.

Nhưng tôi không quan tâm nữa.

Chu Phong nhìn tôi, như đang nhìn một người xa lạ.

“Lâm Khê,” anh ta nói khẽ, “em thay đổi rồi.”

“Đúng.” Tôi đáp, “Tôi đã thay đổi, từ khoảnh khắc anh bảo tôi cút khỏi nhà.”

“Lâm Khê trước đây, sẽ chịu đựng, sẽ nhẫn nhịn, sẽ vì ‘gia đình hòa thuận’ mà nuốt hết mọi cay đắng.”

“Còn Lâm Khê bây giờ,” tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, “chỉ muốn lấy lại tất cả những gì vốn thuộc về mình.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...