Thật ra anh chính là một kẻ lừa đảo từ đầu đến cuối.

Lần nữa tỉnh lại, tôi đã ở bệnh viện.

Phong Sóc vẫn luôn canh bên giường tôi, quầng mắt thâm đen.

Nhưng trên mặt lại là nụ cười không sao kìm được.

“Em mang thai rồi.”

Anh nhẹ nhàng chạm vào bụng tôi, mở lịch điện thoại ra:

“Anh thấy gần đây có vài ngày đẹp, em chọn thử xem?”

“Sau đó tổ chức một hôn lễ sân cỏ em thích nhé? Váy cưới anh sẽ tìm người đặt may, em xem trước có kiểu nào thích không.”

“Lễ cưới xong anh sẽ đưa em đi hưởng tuần trăng mật. Không phải em muốn đi…”

Anh nói rất nhiều, không ngừng lên kế hoạch cho tương lai.

Tôi không lên tiếng, chỉ nhìn chằm chằm vào điện thoại.

Phòng nhân sự gửi tin nhắn cho tôi, nói tôi bị sa thải, là ý của lãnh đạo cấp trên.

Tôi không cần hỏi cũng biết, không phải Phong Sóc làm thì là Trì Mộng.

Năm năm.

Tôi đã phấn đấu ở công ty này suốt năm năm.

Vậy mà lại bị bọn họ dùng một câu quyết định sống chết.

Điện thoại còn đẩy thông báo hot search liên quan đến Trì Mộng.

Tôi bấm vào xem.

Hóa ra cô ta còn vận hành một tài khoản mạng xã hội có mấy triệu người theo dõi.

Nội dung hằng ngày chỉ là khoe cuộc sống đại tiểu thư, rồi được một đám người vội vàng khen ngợi.

Cô ta dựa vào đâu mà sống sung sướng như vậy?

Cô ta xứng sao?

Video lên hot search là cảnh cô ta khóc lóc kể về tình yêu không bệnh mà chết của mình.

Cô ta nói cô ta và Phong Sóc là thanh mai trúc mã.

Mỗi sinh nhật sau khi trưởng thành, Phong Sóc đều bao cả địa điểm để bắn pháo hoa cho cô ta.

Từ nhỏ đến lớn, anh còn tặng cô ta vô số quà, đồ xa xỉ và trang sức nhiều đến mức một căn phòng cũng không chứa hết.

Còn tôi, là biến số lớn nhất giữa bọn họ.

Cô ta chỉ dùng vài câu đã biến tôi thành tiểu tam đầy tâm cơ, khiến một đám cư dân mạng gào thét muốn đào thông tin cá nhân của tôi.

Tay tôi hơi run, nhìn Phong Sóc đang trao đổi với đội ngũ tổ chức hôn lễ một cái.

Tôi chậm rãi gõ chữ, dán bằng chứng, rồi gửi đi.

Nhìn lượt thích dưới bình luận của mình tăng lên, nhìn có người nghi ngờ chứng trầm cảm của tôi, nghi ngờ chuyện Trì Mộng từng bắt nạt tôi.

Sau đó lại bị những cư dân mạng tin vào bằng chứng của tôi phản bác.

Thấy lượng thảo luận tăng lên, bình luận của tôi biến mất.

Bị Trì Mộng xóa rồi.

Phong Sóc ra ngoài nghe điện thoại, lúc trở về, chân mày nhíu chặt.

“An Đình, em quá kích động rồi.

“Trì Mộng là blogger, nói chuyện phóng đại một chút cũng bình thường. Anh cũng không thể để cô ấy làm gì em.”

“Sau này mọi người đều ở cùng một vòng tròn, cúi đầu không gặp ngẩng đầu cũng gặp. Em đừng làm mọi chuyện khó coi quá.”

Im lặng một lát, anh nói:

“Đi xin lỗi Trì Mộng đi. Vừa hay nói rõ mâu thuẫn mấy năm nay.”

Tôi khẽ nhếch khóe môi, lặng lẽ nhìn anh. Trái tim trống rỗng đã không còn gợn nổi chút cảm xúc nào.

Sau đó ngoan ngoãn để anh lập bàn, để anh nắm tay đưa vào phòng bao.

Phong Sóc nhét vào tay tôi một ly nước ép.

Đối diện là Trì Mộng trang điểm tinh xảo, vênh váo đắc ý.

Cô ta nghiêng đầu:

“Xin lỗi đi. Giống hồi cấp ba ấy, quỳ xuống đất…”

Trong phòng bao có rất nhiều người, trên mặt đều mang nụ cười giễu cợt.

Giống hệt khi ấy.

Tôi từng bước đi về phía cô ta, từng chữ từng chữ nói:

“Xin lỗi, Trì Mộng, tao đến xin lỗi cái thứ tạp chủng như mày đây—”

Sau đó tôi giơ ly lên, hất nước ép lên mặt cô ta.

Nghe cô ta tức đến phát điên mà gào thét, nhìn lớp trang điểm bị nước làm lem nhem nát bét.

Tôi lại cầm chai rượu trên bàn lên, đổ thẳng xuống người cô ta.

Vừa đổ vừa nói:

“Tao xin lỗi vì bản thân xinh đẹp hơn mày! Xin lỗi vì thành tích của tao tốt hơn mày!”

“Xin lỗi vì lớp trưởng thích tao mà không thích mày! Xin lỗi vì mày đã bắt nạt tao…”

Có người tới kéo tôi, tôi không biết là ai.

Tôi chỉ biết đập vỡ chai rượu, chĩa phần vỡ sắc nhọn về phía mọi người:

“Ai tới tao đâm người đó. Cùng lắm thì chết chung!”

Trì Mộng chật vật ngồi dưới đất, bị tôi túm tóc kéo dậy.

Tôi tát cô ta hết cái này đến cái khác.

“Tao xin lỗi tổ tiên nhà mày ấy, đồ súc sinh còn không bằng chó!”

2

5

Mắt tôi đỏ ngầu, tóc tai rối tung, như phát điên mà giơ nắm đấm đánh lên người cô ta.

Dựa vào đâu bắt tôi xin lỗi?

Rốt cuộc tôi đã làm sai cái gì?

Tại sao khi cuộc sống của tôi vất vả lắm mới đi vào quỹ đạo, cô ta lại nhảy ra kéo tôi xuống vực sâu?

Dựa vào đâu?!

“Đủ rồi! An Đình, dừng tay!”

Phong Sóc ôm chặt tôi vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.

Giống như vô số đêm khuya trước đây, anh thấp giọng dỗ tôi:

“Được rồi, qua rồi, không sao nữa…”

“Không muốn xin lỗi thì thôi, chúng ta đi.”

Tôi vùng ra khỏi vòng tay anh.

“Bốp” một tiếng.

Đầu anh bị tôi tát lệch sang một bên.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...