Việc luyện tập của ta rất có hiệu quả.
Năm trận đấu, ta đã liên tiếp thắng hai trận.
Lúc nghỉ giữa hiệp, trưởng tỷ đưa nước cho ta, cười tươi mở miệng.
“Nghe nói lần này người đoạt khôi sẽ được thánh thượng đích thân ban thưởng.”
Nàng ngẩng đầu nhìn trời, mang theo chút hâm mộ.
“Đó cũng là vinh quang vô thượng.”
“Ân Ân phải cố lên.”
Nói xong, trưởng tỷ đi đ.á.n.h trận thứ ba của nàng.
Chỉ còn lại một cơn gió nhẹ chậm rãi thổi qua.
Bên cạnh, Bùi Trì ngồi trên lưng ngựa.
Hắn không uống nước, cũng không nghỉ ngơi, cúi đầu không biết đang nghĩ gì.
Nhưng hắn quả thật không xảy ra sai sót, tận tâm tận lực thi đấu.
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Cho đến trận cuối cùng.
Biểu muội của Bùi Trì vô tình vung gậy trúng đầu gối ta, rồi hoảng hốt nhìn Bùi Trì một cái.
Ta ngã khỏi lưng ngựa, co người ôm c.h.ặ.t cẳng chân.
Tiếng còi lập tức vang lên đầy nóng vội.
Phán ta thua cuộc.
12
Khi trưởng tỷ nghe tin chạy tới.
Ta đã hất tay cung nữ đang dìu mình ra, hung hăng tát Bùi Trì một cái.
“Bùi Trì, ngươi có phải không chịu nổi việc ta sống tốt đúng không?”
Bùi Trì không né cũng không tránh.
Hồng Trần Vô Định
Gò má hắn nhanh ch.óng sưng đỏ, khẽ giọng mở miệng.
“Ân Ân, sao nàng lại không nhìn thấy ta đối tốt với nàng thế nào?”
“Nếu nàng thật sự thắng, được thánh thượng ban thưởng, nàng bảo Vân Thiều sẽ nghĩ thế nào?”
“Nếu tỷ muội các nàng trở nên xa cách thì làm sao?”
Nước mắt dồn nén cuối cùng cũng cuồn cuộn trào ra, lau thế nào cũng không sạch.
Bùi Trì theo bản năng ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng lau nước mắt cho ta.
“Ân Ân, nàng đừng khóc.”
“Nếu ta có thể được trưởng tỷ của nàng để mắt tới, dù chỉ là thiếp thất, ta cũng nhất định cưới nàng.”
“Nếu không, ta sẽ thật sự c.h.ế.t tâm, an phận cưới nàng làm thê t.ử, chúng ta vẫn như trước, bình yên an ổn sống qua ngày.”
“Chẳng phải như vậy tốt hơn nhiều so với việc nàng liều mạng trên sân sao?”
Ta nhìn đôi mày mắt nghiêm túc của Bùi Trì.
Lần đầu tiên cảm thấy, ba năm phu thê, dường như ta chưa từng hiểu hắn.
Lần này, trưởng tỷ là người ra tay trước.
Nàng tiện tay cầm bình hoa, hung hăng đập mạnh lên lưng Bùi Trì.
“Muội muội ta đoạt khôi, ta chỉ thấy vui.”
“Ngài ghen tị với Thái t.ử, không có nghĩa ta sẽ ghen tị với Ân Ân.”
Trưởng tỷ đỏ hoe mắt, chắn trước người ta.
“Bảy năm trước, lúc ngài và Thái t.ử cùng rơi xuống nước, ta vốn không nên tiện tay cứu ngài.”
Mảnh sứ vỡ rạch qua y phục Bùi Trì, m.á.u tươi ào ạt trào ra, nhuộm đỏ cả một mảng áo.
Hắn như chẳng hề cảm thấy đau, đôi mắt đỏ ngầu chăm chăm nhìn trưởng tỷ.
“Cái gì?”
Giọng Bùi Trì run rẩy, lặp lại.
“Vân Thiều, nàng có ý gì?”
“Năm đó, rõ ràng nàng cứu ta trước mà…”
Thái t.ử dẫn thái y chạy tới, nhìn thấy chính là cảnh này.
Hắn thở dài, khó giấu nổi thất vọng.
“Năm ấy chúng ta cùng rơi xuống hồ sen, Vân Thiều nhảy xuống là để cứu ta.


“Nhưng ta biết đệ sợ nước, nên đã đẩy nàng ấy đi cứu đệ trước.”
Trưởng tỷ cười lạnh, không hề lưu tình.
“Ta thậm chí chưa từng nghĩ sẽ cứu ngài.”
“Cùng một mẫu thân sinh ra, ngài đúng là chỗ nào cũng không bằng Thái t.ử.”
“Ngài chưa bao giờ là lựa chọn đầu tiên của ta.”
Bùi Trì như bị kim đóng c.h.ặ.t tại chỗ, ngẩn ngơ nhìn ta.
Theo bản năng lẩm bẩm.
“Ân Ân…”
13
Ở cạnh nhau ba năm, ta rất dễ nhận ra lúc hắn đau lòng.
Giống như năm đó, hắn có thể nhìn thấu vẻ khó xử của ta khi chọn hỷ bà (ma ma dạy xuất giá).
Sau khi gả cho Bùi Trì, ta cũng rất dễ nhìn ra, Hoàng hậu và thánh thượng không thích hắn.
Khi Hoàng hậu m.a.n.g t.h.a.i Bùi Trì, cung nữ thân cận nhất của bà nhân cơ hội bò lên long sàng.
Cho nên, Hoàng hậu càng yêu thương Thái t.ử hơn.
Thánh thượng oán Bùi Trì thân thể yếu ớt, khó gánh đại sự.
Nên càng coi trọng Thái t.ử.
Trưởng tỷ không yêu Bùi Trì.
Nàng chọn Thái t.ử.
Giống như ta vậy.
Chưa từng có ai chọn ta trước.
Ta hiểu mà.
Ta sợ hắn cũng sẽ đau lòng giống ta.
Cho nên kiếp trước, trong hai năm Bùi Trì cố gắng yêu ta.
Ta đã bởi vì thương cảm cho người cùng cảnh ngộ, mà yêu Bùi Trì trước một bước.
Ta từng quỳ nửa canh giờ trong cung của Hoàng hậu, chỉ cầu Hoàng hậu dùng bữa cùng Bùi Trì.
Cũng từng lúc thánh thượng lâm bệnh, dùng m.á.u chép kinh cầu phúc, mong thánh thượng gọi Bùi Trì một tiếng “con trai ta có lòng”.
Nhưng cuối cùng vẫn là ta sai rồi.
Kiếp trước kiếp này, yêu hận oán trách trộn lẫn vào nhau.
Ta nhìn Bùi Trì trước mắt, nhẹ giọng mở miệng.
“Ngươi đã được như ý nguyện rồi.”
“Kiếp trước hay kiếp này, ta đều không có cơ hội lựa chọn.”
Ta dừng một chút, ép xuống nghẹn ngào nơi cổ họng.
“Bùi Trì, ta hận ngươi đến c.h.ế.t.”
Thật kỳ lạ.
Khoảnh khắc ấy, đáy mắt Bùi Trì vậy mà tràn ngập đau thương to lớn.
Hắn vội vàng muốn tiến lên, lại bị trưởng tỷ và Thái t.ử kéo ra ngoài.
“Ân Ân—”
Trong phòng lặng ngắt, chỉ còn tiếng thái y bôi t.h.u.ố.c cho ta.
Ta nhắm mắt lại, nước mắt lặng lẽ trượt xuống.
Đời người có rất ít cơ hội thay đổi vận mệnh.
Ông trời đã cho ta hai lần.
Về sau, ta còn có thể thế nào nữa đây?
Ngay lúc ấy, băng vải trên đầu gối đã được buộc xong.

Vị thái y trẻ tuổi ngẩng đầu, môi đỏ khẽ mở.
“Chúc cô nương, cô nương muốn chọn lại một lần nữa không?”
Ta cúi đầu, nhìn thấy một đôi mắt long lanh chăm chú nhìn ta.
Mơ hồ cảm thấy mình từng gặp ở đâu đó.
Ngoài phòng truyền tới giọng huynh trưởng hơi nôn nóng.
“Ân Ân đâu?”
“Đã bảo không được tới rồi, giờ quả nhiên bị thương.”
“Không đ.â.m đầu vào tường thì không chịu c.h.ế.t tâm!”
Vị thái y trẻ tuổi vội đến toát mồ hôi, giơ bốn ngón tay thề thốt.
“Ta, Vệ Chiêu, xin thề, nếu có lòng xấu xa, sẽ c.h.ế.t không toàn thây.”
“Chúc cô nương, ta đưa cô rời khỏi kinh thành, cô có muốn tới Thái Thương không?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...