15
Nghe câu này, Thẩm Cẩn Niên chỉ hơi sững lại, sau đó nhíu chặt mày: “Đừng làm loạn nữa. Hôm nay nếu không phải em nhất quyết chạy tới trường mẫu giáo, cũng sẽ không xảy ra chuyện như vậy!”
“Ngay trong tháng này đi.”
“…”
Đối diện với gương mặt lạnh lùng của chị, Thẩm Cẩn Niên cũng mất kiên nhẫn: “Được, đến lúc đó em đừng hối hận là được.”
Nói xong, anh ta lập tức khởi động xe, hất cho chúng tôi một mặt đầy khói bụi.
Tôi kéo chị lùi lại mấy bước.
Phi, xúi quẩy!
Im lặng một lát, tôi nghiêng đầu nhìn chị: “Chị, chị mệt cả ngày rồi, về nhà nghỉ ngơi cho tốt trước đi.”
“Ừm.”
Chung Vô Ngu khẽ gật đầu, như nghĩ đến điều gì, giọng chị thấp xuống: “Xin lỗi em, trước đó chị đã nói những lời như vậy với em, em đừng để trong lòng. Chị không ngờ nó sẽ làm vậy…”
Lời chị còn chưa dứt.
Tôi đã nhào vào lòng chị: “Không sao đâu, em biết chị là quan tâm quá hóa loạn. Bị mắng hai câu thì bị mắng hai câu thôi mà~ Dù sao trước đây em cũng đâu có ít bị mắng~”
“Em đó.”
Đôi mày của chị cuối cùng cũng giãn ra, nhưng vành mắt lại hơi đỏ.
Tôi biết chị đang đau lòng vì thái độ của Thẩm Đinh, càng dùng sức ôm chặt chị hơn: “Chị, trước khi yêu người khác thì phải yêu bản thân mình trước. Huống chi, chị đã làm rất tốt rồi.”
Năm năm này, theo những gì tôi biết.
Dù chị bận đến đâu, cũng luôn để ý đến vấn đề giáo dục, tình trạng sức khỏe của Thẩm Đinh.
Chị sẽ nghiêm túc ghi lại dáng vẻ nó lẫm chẫm tập đi, cất giữ món đồ nó dùng trong lễ chọn đồ đoán tương lai.
Chị sẽ vì nó sinh bệnh mà mất ngủ cả đêm, sẽ dốc hết sức cho nó mọi thứ tốt nhất.
Cách nhau vạn dặm, tôi cũng có thể cảm nhận được tình yêu của chị dành cho đứa trẻ này.
Ấy vậy mà nó lại không trân trọng.
Chỉ bởi vì—chị là người bình thường.
16
Sau ngày hôm đó, chị quay về nhà ở.
Ban ngày đi làm, buổi tối về nhà ngủ.
Tôi đương nhiên vui vẻ, còn đặc biệt nấu rất nhiều món cho chị.
Chị lộ vẻ an ủi: “Xem ra em ở nước ngoài thật sự trưởng thành rất nhiều.”
Tôi không nhắc đến những vất vả khi sống ở nước ngoài, chỉ cười nói: “Ôi dào, đều là chuyện nhỏ thôi.”
Nửa tháng sau.
Tôi nghe thấy chị gọi điện, đang nói đến chuyện ly hôn.
Chị đã nộp đơn ly hôn, chỉ cần thủ tục được thông qua là có thể ly hôn.
Khi nói chuyện này với tôi, vẻ mặt chị đã khôi phục sự bình thản: “Thật ra chị đã muốn làm vậy từ rất lâu rồi, chỉ là lúc đó vì con còn nhỏ. Bây giờ xem ra… nó không cần chị.”
Đêm đó, cuối cùng chị cũng kể với tôi về cuộc hôn nhân này.
Chị vì ngoài ý muốn cứu được Thẩm Cẩn Niên bị thương, lại bởi vì trời sinh có thiện cảm với thú nhân tộc mèo, nên đã gả cho anh ta.
Nhưng Thẩm Cẩn Niên từ trước đến giờ luôn xem thường chị. Biết rõ chị không hiểu lễ nghi, lại cùng người khác xem chị làm trò cười trong yến tiệc, cuối cùng còn nhẹ bẫng nói: “Cô ấy là người bình thường xuất thân thấp kém, không hiểu cũng bình thường.”
Thế là những năm này, chị liều mạng học, trước mặt người ngoài giữ vững danh phận phu nhân nhà họ Thẩm.
Nhưng vẫn không bằng một câu nói của Ninh Phù.
Thậm chí ngay cả con trai chị cũng thích Ninh Phù hơn.
Nói đến cuối, giọng chị trầm xuống.
Thấy vậy, trong lòng tôi cũng theo đó mà khó chịu. Ánh mắt tôi khẽ xoay, nắm lấy tay chị, chớp đôi mắt to nhìn chị, làm nũng: “Không sao mà, em cần chị! Cả đời này em đều cần chị!”
Đối diện với ánh mắt chân thành của tôi, đáy mắt người phụ nữ hiện lên sự dịu dàng, chị xoa đầu tôi, khóe môi hơi cong lên: “Được.”
【Hu hu hu tình chị em này đáng ship quá!】
【Nữ phụ thật sự tốt quá, nhưng tôi muốn gia nhập phe hổ con.】
【Lầu trên, cô… thôi được, thêm tôi nữa.】
Chaporia
Bình Luận (0)