Bà lấy từ chiếc túi Hermès ra tờ séc đã chuẩn bị sẵn, đẩy về phía tôi.
Tình tiết cẩu huyết trong phim truyền hình… thật sự xảy ra với tôi.
Tôi nhìn tờ séc đó, chỉ thấy vô cùng châm biếm.
Tôi bình tĩnh đẩy nó trở lại.
“Xin lỗi bác. Cháu ở bên Cố Ngôn Thâm không phải vì tiền.”
“Không phải vì tiền?”
Bà cười như nghe chuyện cười lớn nhất.
“Những cô gái như cô, tôi thấy nhiều rồi. Chẳng phải là nhìn trúng gia thế nhà họ Cố chúng tôi sao? Đừng giả vờ thanh cao nữa.”
“Cô Lâm, tôi khuyên cô nên nhận rõ thân phận của mình. Xuất thân của cô, gia đình của cô, tất cả mọi thứ của cô đều không xứng với Ngôn Thâm nhà chúng tôi. Nhà họ Cố tuyệt đối sẽ không chấp nhận một nàng dâu như cô.”
Mỗi câu nói của bà đều như một cây kim đâm mạnh vào tim tôi.
Tôi siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt.
“Tôi có xứng với anh ấy hay không, không phải do bác quyết định.”
Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt bà.
“Đó là chuyện giữa tôi và anh ấy.”
“Cô nghĩ nó thật sự yêu cô sao?”
Ánh mắt bà càng lạnh và khinh thường.
“Chỉ là cảm giác mới lạ nhất thời thôi. Khi sự mới lạ đó qua đi, nó tự nhiên sẽ trở lại quỹ đạo vốn có của mình.”
Bà nhấp một ngụm cà phê thong thả.
“Để cô nhìn rõ hơn một chút, tôi đã dừng toàn bộ thẻ tín dụng và tài khoản ngân hàng đứng tên nó.”
“Tôi muốn xem thử, một Cố Ngôn Thâm tay trắng, cùng cái gọi là ‘tình yêu’ của cô, có thể kéo dài được bao lâu.”
Nói xong, bà đặt tờ séc xuống, giẫm giày cao gót rời đi không quay đầu.
Tôi ngồi đó, toàn thân lạnh buốt.
Tối hôm đó, Cố Ngôn Thâm đến căn phòng thuê của tôi tìm tôi.
Anh trông rất mệt mỏi, dưới mắt có quầng thâm nhàn nhạt.
Nhưng khi nhìn thấy tôi, anh vẫn cố gắng nở một nụ cười.
Bộ vest Armani cao cấp trước kia trên người anh đã được thay bằng chiếc áo khoác ZARA bình thường.
“Đừng lo.”
Anh bước đến ôm tôi vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu tôi, giọng khàn khàn.
“Mọi chuyện anh sẽ giải quyết. Anh nuôi được em.”
Tôi ngửi mùi hương quen thuộc trên người anh, nhìn bộ đồ xa xỉ ngày trước giờ đã thay bằng thương hiệu bình dân.
Trong lòng ngổn ngang trăm vị.
Xót xa, phẫn nộ, và cả chút tủi thân khó nói.
Tôi ôm chặt lại anh, lần đầu tiên chủ động, kiên định nói với anh:
“Cố Ngôn Thâm, lần này… để em nuôi anh.
”
08
Để không bị gia tộc khống chế, Cố Ngôn Thâm đã đưa ra một quyết định khó khăn.
Anh từ chức tổng giám đốc của công ty cũ, rời đi tay trắng, chuẩn bị tự mình khởi nghiệp.
Anh rời khỏi căn biệt thự có thể nhìn xuống toàn cảnh sông thành phố, chuyển đến sống cùng tôi trong căn phòng thuê chỉ hơn bốn mươi mét vuông.
Vị Cố tổng cao cao tại thượng ngày trước bắt đầu học cách chen chúc tàu điện ngầm giờ cao điểm, học cách dùng xe đạp chia sẻ, học cách cùng tôi trong siêu thị so sánh giá từng món chỉ vì chênh lệch vài xu.
Anh bắt đầu chuẩn bị thành lập một công ty công nghệ mới, hướng vào lĩnh vực trí tuệ nhân tạo mà anh luôn tin tưởng.
Anh có kỹ thuật, có tầm nhìn, có quan hệ.
Nhưng anh không có tiền.
Vì sự chèn ép của mẹ mình, những đối tác kinh doanh và nhà đầu tư trước đây đều tránh anh như tránh tà.
Gọi vốn liên tục thất bại.
Khoảng thời gian đó, anh gầy đi trông thấy, thường một mình đứng ngoài ban công hút thuốc hết điếu này đến điếu khác, mày nhíu chặt.
Nhìn anh ngày càng sa sút, tim tôi đau đến không chịu nổi.
Một đêm nọ, khi anh đã ngủ, tôi lặng lẽ lấy từ chiếc hộp dưới gầm giường ra cuốn sổ tiết kiệm của mình.
Trong đó có hai trăm nghìn.
Là số tiền tôi làm thêm từ thời đại học, rồi sau khi đi làm tiết kiệm từng chút một, định để dành trả tiền đặt cọc mua nhà ở quê.
Sáng hôm sau, tôi đặt cuốn sổ tiết kiệm trước mặt anh.
“Cầm lấy.”
Anh nhìn con số trong sổ, sững sờ.
Ngay sau đó anh đỏ mắt, lắc đầu mạnh.
“Không được, Lâm Vãn, đây là tiền mồ hôi nước mắt của em, anh không thể lấy.”
“Không phải cho anh.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, nói từng chữ nghiêm túc.
“Đây là khoản đầu tư của em.”
“Em là nhà đầu tư thiên thần Lâm Vãn. Em tin vào dự án của anh, cũng tin vào con người anh.”
“Sau này khi Cố tổng phát đạt, nhớ phải trả lại em gấp mười, gấp trăm lần.”
Tôi cố làm giọng mình nghe nhẹ nhàng trêu chọc.
Nhưng anh đã không thể kiềm chế nữa, ôm chặt tôi vào lòng.
Tôi cảm nhận được những giọt nước nóng rơi xuống vai mình.
Đó là lần đầu tiên người đàn ông kiêu hãnh ấy rơi nước mắt trước mặt tôi.
Có khoản vốn khởi đầu đó, công ty của Cố Ngôn Thâm cuối cùng cũng miễn cưỡng vận hành được.
Chaporia
Bình Luận (0)