Lúc này, Giang Kỳ An lại bước vào, ngồi bên mép giường hỏi cô: “Phụ nữ mang thai có phải không được uống thuốc cảm bừa bãi không? Vậy ăn gì thì có thể hạ sốt, giảm cảm cúm?”

Tim Ôn Đường đập thình thịch, cứ ngỡ anh đã phát hiện ra mình mang thai, đang phân vân không biết mở lời thế nào.

Thì lại nghe thấy Giang Kỳ An nói tiếp: “Tống Từ bị cảm, lại còn bị nghén nặng quá, anh qua đây hỏi em chút.”

Đầu Ôn Đường đau như búa bổ, lời nói lại như hóc xương cá kẹt cứng nơi cổ họng.

Thấy Ôn Đường im lặng, anh liền ngồi ngay cạnh giường để tra Google.

[Ốm nghén nặng phải làm sao?]

Tra xong, anh gửi ngay đường link bài viết cho người tên Tống Từ, còn đặc biệt dặn dò thêm: “Bà bầu không được uống thuốc bừa bãi đâu, bên này anh không rời đi được, em tự chú ý giữ gìn nhé.”

Anh nói anh không rời đi được, nhưng ngoài việc lấy cho Ôn Đường một viên thuốc ra thì anh chẳng làm thêm bất cứ điều gì nữa.

Anh nói anh không rời đi được, nhưng chốc chốc anh lại cúi xuống nhìn điện thoại xem Tống Từ có gửi tin nhắn mới nào không.

Sự dao động của anh chưa bao giờ là thầm lặng.

Ôn Đường không muốn nhìn thêm nữa, cô nhắm mắt lại để nghỉ ngơi.

Cô mệt rồi, không chỉ là sự rã rời của thể xác mà trái tim cô cũng như đang rơi vào một hố sâu không đáy.

Khi tỉnh dậy lần nữa, Ôn Đường nhìn ánh sáng mờ ảo của trời xanh mà lòng vẫn còn bần thần.

Bên gối chỉ còn lại viên thuốc cảm ấy, Giang Kỳ An đã đi từ lúc nào.

Cô liếc nhìn điện thoại.

Đếm ngược ngày rời đi: Ngày thứ 24.

5 giờ sáng, Tống Từ cập nhật một trạng thái mới: [Lúc cần nhất, luôn có anh ở bên cạnh.]

Trong ảnh, Tống Từ tựa đầu vào vai Giang Kỳ An, cô ta đang truyền dịch trong bệnh viện, ánh mắt hiện rõ vẻ hạnh phúc và đắc ý.

Còn Ôn Đường ngước nhìn căn nhà này, chỉ thấy một bầu không khí cô đơn và quạnh quẽ, trái ngược hoàn toàn với Tống Từ.

Mắt Ôn Đường lại dâng lên vị cay xè.

Nếu đã không thể quên được Tống Từ, vậy Giang Kỳ An kết hôn với cô để làm gì?

Chẳng lẽ chỉ để chứng minh rằng, thời gian và tình yêu của anh có thể chia năm xẻ bảy cho cả hai người sao?

Ôn Đường không muốn xem thêm nữa. Đúng lúc này, cô nhận được tin nhắn từ bệnh viện hỏi xem ngày mai cô có thời gian đến làm phẫu thuật không.

Tim Ôn Đường thắt lại. Để không ảnh hưởng đến công việc, cô trực tiếp xin nghỉ phép hai ngày.

Sau đó, cô run rẩy nhắn lại một chữ: “Có.”

Nhắn xong, cô liền đặt lịch hẹn ở Cục Dân chính để nhận giấy chứng nhận ly hôn, rồi vào ứng dụng đặt vé máy bay.

Đích đến là Paris.

Và ngày đi chính là ngày thứ hai sau khi cô nhận giấy ly hôn.

Ôn Đường đã từng rất khao khát được đến Paris.

Hồi mới cưới, Giang Kỳ An cũng từng hứa: “Đường Đường, khi nào rảnh tụi mình đi Paris hưởng tuần trăng mật nhé.”

Thế nhưng công việc của hai người họ, người này còn bận hơn người kia. Chuyện trăng mật cứ thế bị quẳng ra sau đầu.

Nhưng giờ thì không sao cả, sau khi nhận giấy ly hôn rồi, bất cứ nơi nào cô muốn đi, cô đều có thể tự mình đi.

Ngay khi điện thoại vừa nhảy thông báo đặt vé máy bay thành công, Giang Kỳ An cũng vừa lúc về đến nhà.

Anh thản nhiên bước vào phòng, đưa tay sờ trán Ôn Đường rồi khẽ hỏi: “Hết sốt rồi, còn thấy khó chịu ở đâu không?”

Cả hai đều im lặng một cách đầy ăn ý. Anh không nói mình đã đi từ lúc nào, mà cô cũng chẳng buồn hỏi anh đã đi đâu.

Cô khẽ mím môi, vô thức buột miệng hỏi: “Nếu em thấy khó chịu, anh sẽ luôn ở bên cạnh em chứ?”

Giang Kỳ An ngẩn người, có vẻ như anh không ngờ Ôn Đường lại hỏi vậy. Cô lúc nào cũng tỏ ra quá đỗi độc lập và kiên cường, thế nên anh đã sớm quen với việc cô sẽ nói một câu “Em không sao”.

Ôn Đường dĩ nhiên cũng chẳng thiết tha gì câu trả lời của anh. Bởi lẽ, thực chất cô còn muốn hỏi anh một câu khác: Cứ mải miết chạy đi chạy lại giữa hai người phụ nữ như vậy, anh không thấy mệt sao?

Nhìn bờ môi mím chặt đầy căng thẳng của anh, Ôn Đường thở dài một tiếng: “Em đùa thôi, em không cần anh phải ở bên cạnh suốt đâu.”

Rõ ràng là cô đang cười, nhưng Giang Kỳ An lại cảm nhận được một nỗi bất an mơ hồ, cứ như thể Ôn Đường thật sự không còn cần anh nữa.

Trái tim anh khẽ thắt lại, anh đưa đôi tay cứng nhắc ôm cô vào lòng: “Tụi mình là vợ chồng đã kết hôn, sao anh lại không ở bên em được?”

“Anh sẽ luôn bên em, đến khi đầu bạc răng long, đến khi nhắm mắt xuôi tay vẫn chung một nấm mồ.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...