Ngày hôm sau, việc thứ ba trong danh sách là chuẩn bị rào chắn và thảm bò cho trẻ.

Giang Kỳ An vui vẻ nhận lời, sau khi lựa chọn kỹ càng, anh hào hứng tự tay vây lại một góc phòng khách.

Việc thứ tư, tìm trường mẫu giáo phù hợp cho con.

Giang Kỳ An không biết mệt mỏi đi xem rất nhiều nơi, cuối cùng chọn một ngôi trường song ngữ với học phí mười hai vạn một học kỳ.

Lúc quyết định xong, anh ôm chặt lấy Ôn Đường, thở dài bên tai cô: “Không thể để con chúng ta thua ngay từ vạch xuất phát được, con muốn gì anh cũng sẽ đáp ứng hết.”

“Vợ ơi, chúng mình sinh một đứa bé đi, có được không?”

Khi anh nói ra câu này, trông anh như thực sự khao khát có một đứa con với Ôn Đường, thực sự muốn vun vén cho tổ ấm này.

Mà khi Ôn Đường nghe thấy câu nói ấy, đồng hồ đếm ngược ngày ra đi của cô chỉ còn lại mười ngày.

Nhưng từ đầu đến cuối, cô chưa từng nói với Giang Kỳ An về việc mình sẽ rời đi.

Cô muốn Giang Kỳ An chìm đắm trong giấc mộng đẹp về một gia đình ba người hạnh phúc.

Bởi vì chỉ có như vậy, sau này khi Giang Kỳ An biết được sự thật, khi giấc mộng ấy tan vỡ.

Anh mới có thể giống như cô, đau đớn đến mức như bị khoét tim xẻ thịt, day dứt đến mức như vạn tiễn xuyên tâm.

Bận rộn cả ngày, Ôn Đường vỗ nhẹ vào cánh tay anh, ra hiệu cho anh đi tắm.

Giang Kỳ An lúc này mới luyến tiếc buông Ôn Đường ra để vào phòng tắm.

Vừa lúc anh bước vào, chiếc điện thoại anh để tùy tiện trên bàn trà bỗng đổ chuông.

Ôn Đường khẽ nhíu mày, không định quan tâm.

Nhưng không ngờ sau khi cuộc gọi tự ngắt, nó lại tiếp tục gọi lại lần nữa, như thể không bắt máy thì sẽ không thôi.

Ôn Đường thiếu kiên nhẫn cầm máy lên nhấn nghe, giọng nói nũng nịu của Tống Từ vang lên từ đầu dây bên kia.

“Kỳ An, sao mãi mới nghe máy thế? Thứ Tư tuần sau là ngày dự sinh của em rồi, lúc đó anh đến bên cạnh em nhé?”

Bàn tay cầm điện thoại của Ôn Đường siết chặt từng chút một, cô nén lại cảm giác buồn nôn đang dâng lên cổ họng, nhìn về phía cánh cửa kính mờ của phòng tắm, khẽ cười nhạt:

“Hay là để tôi hỏi hộ cô nhé?”

Đầu dây bên kia rơi vào một khoảng lặng ngắn ngủi, một lúc sau, Tống Từ khẽ cười một tiếng.

“Tôi cứ tưởng chị thực sự không quan tâm đến bất cứ điều gì chứ.”

Giọng của Tống Từ cao ngạo, mang theo sự thương hại dành cho Ôn Đường: “Cũng phải cảm ơn chị, năm năm qua đã thay tôi chăm sóc Kỳ An, nhưng giờ tôi đã về rồi.”

“Chị nên hiểu rõ, anh ấy kết hôn với chị chỉ là để chọc tức tôi thôi.”

“Ôn Đường, nếu chị là người biết điều thì bây giờ nên chủ động nhường lại vị trí này đi, may ra còn giữ lại được chút thể diện cho mình.”

Tay Ôn Đường bấu chặt vào ghế sofa, bụng dưới bỗng dưng truyền đến từng cơn đau quặn thắt.

Cô có thể chấp nhận tình cảm phai nhạt dần theo năm tháng, chấp nhận hôn nhân đi đến hồi kết; thậm chí có thể chấp nhận việc hai người vốn chẳng yêu nhau kết hôn rồi sau đó “mạnh ai nấy sống”.

Nhưng cô tuyệt đối không thể chấp nhận việc Giang Kỳ An vừa không thể buông bỏ chân ái, vừa tham luyến hơi ấm từ cô.

Làm gì có chuyện tốt đẹp đôi đường như thế?

Ôn Đường đưa tay ấn nhẹ vào vùng bụng dưới đang đau âm ỉ, cố tỏ ra bình thản: “Tống Từ, thứ mà cô có được, chẳng qua cũng chỉ là những gì tôi không cần nữa mà thôi.”

“Để xem tối nay Giang Kỳ An có thèm gọi lại cho cô không nhé.”

Nói xong, cô mặc kệ sự điên tiết và những lời khiêu khích của Tống Từ, dứt khoát ngắt máy.

Đúng lúc này, tiếng nước chảy róc rách trong phòng tắm cũng dừng lại.

Giang Kỳ An bước ra, vừa lau tóc vừa hỏi: “Điện thoại của ai thế?”

Ôn Đường cũng chẳng buồn giấu giếm: “Tống Từ tuần sau sinh, hỏi anh có đến bên cạnh cô ấy không.”

Cô nén lại sự khó chịu ở bụng dưới, ánh mắt xoáy sâu vào Giang Kỳ An: “Anh có đi không?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...