Ôn Đường ngẩn người, giây lát sau mới nhận ra anh đang quan tâm đến tâm trạng của mình. Cô mỉm cười: “Em sớm đã buông bỏ anh ta rồi, em chỉ là đang thấy tức giận thôi.”
Úc Đình Mục khẽ ừ một tiếng, rồi nhìn xuống đồng hồ: “Cũng không còn sớm nữa, cô nghỉ ngơi cho tốt nhé.”
Ôn Đường gật đầu.
Ngay khoảnh khắc Úc Đình Mục định quay người rời đi, Ôn Đường đã gọi anh lại, nhỏ giọng nói một câu: “Chuyện hôm nay, thực sự rất xin lỗi anh.”
“Và cũng… cảm ơn anh.”
Lời cảm ơn của Ôn Đường nhẹ nhàng mà chân thành, đôi môi mỏng của Úc Đình Mục khẽ nhếch lên một độ cong rất nhỏ: “Không có gì.”
…
Tối đến, Úc Đình Mục trở về biệt thự. Vừa đẩy cửa vào nhà, anh đã thấy mẹ mình đang ngồi trên sofa buôn điện thoại với ai đó, thỉnh thoảng lại liếc nhìn anh rồi mỉm cười gật đầu.
Úc Đình Mục không hiểu chuyện gì nhưng cũng chẳng buồn hỏi. Anh định lên lầu về phòng thì đột ngột bị bà Úc gọi giật lại, vẫy vẫy tay ra hiệu cho anh ngồi xuống.
Úc Đình Mục bất lực tiến về phía phòng khách: “Mẹ, có chuyện gì thế ạ?”
Bà Úc lườm anh một cái: “Anh vẫn chưa nói cho tôi biết, đối tượng hôm nay tôi bảo anh đi gặp thế nào, có ưng ý không?”
“Tôi với mẹ con bé là chỗ quen biết cũ rồi, con bé vừa xinh đẹp vừa có nghề nghiệp đàng hoàng, là một đứa trẻ rất ngoan.” Bà Úc cười hớn hở: “Thấy anh đi đến tận giờ này mới về, chắc là nói chuyện cũng hợp nhau đúng không?”
Úc Đình Mục bất giác nhớ lại hình ảnh Ôn Đường.
Lần đầu gặp gỡ là trên máy bay, thấy cô dốc hết tâm sức cứu sống một đứa trẻ sinh non, kiên trì đến mức đôi tay run rẩy cũng không bỏ cuộc. Lúc đó anh cũng chỉ ghi nhớ gương mặt ấy và có chút ấn tượng tốt về cô.
Nhưng đêm nay, anh mới cảm thấy mình thực sự được “quen biết” Ôn Đường…
Đang mải suy nghĩ thì bên tai lại vang lên tiếng truy vấn của bà Úc, anh buột miệng đáp một câu: “Cũng tốt ạ.”
Chẳng ngờ câu tiếp theo anh nghe được lại là giọng nói đầy hân hoan của mẹ mình: “Thế thì tốt quá rồi, hai ngày nữa nhớ dắt người ta về nhà ăn bữa cơm nhé.
”
Úc Đình Mục nhíu mày, lúc này mới phản ứng kịp: “Mẹ, người ta còn chưa đồng ý hẹn hò với con đâu.”
Bà Úc liếc anh một cái: “Thế chẳng lẽ anh không mời người ta đến nhà ăn một bữa cơm được à?”
Đó cũng phải xem cô ấy có rảnh không, có muốn đến không đã chứ, Úc Đình Mục thầm nghĩ trong lòng. Nhưng trong cái nhà này, người anh khó đối phó nhất chính là mẹ mình.
“Để xem đã ạ.” Úc Đình Mục trả lời nước đôi rồi đứng dậy định về phòng: “Công ty còn cuộc họp trực tuyến, con đi làm việc đây.”
“Mẹ cũng ngủ sớm đi ạ.”
Nói xong anh đi thẳng lên lầu, để lại bà Úc ngẩn ngơ, định gọi lại mắng vài câu nhưng anh đã vào phòng mất rồi.
Về đến phòng, sau khi kết thúc cuộc họp, Úc Đình Mục gấp máy tính lại, không kìm được mà nghĩ đến những lời mẹ vừa luyên thuyên bên tai. Trong đầu anh hiện lên bóng dáng gầy gộc nhưng vô cùng kiên định ấy.
Cảm xúc vừa chớm nở đã bị anh đè nén xuống. Chỉ là nghĩ lại mỗi lần hai người tình cờ gặp mặt đều xảy ra những tình huống ngoài ý muốn. Khóe môi Úc Đình Mục khẽ cong lên một chút. Anh vốn không thích sự bất ngờ, nhưng nếu là Ôn Đường, dường như anh có thể chấp nhận được.
…
Một tuần sau.
Ôn Đường mang theo món quà đã chuẩn bị từ nửa tháng trước đến mừng sinh nhật Ngải Thiến. Buổi tiệc còn có không ít bạn học cũ chơi với nhau từ thời cấp ba.
Trong bữa tiệc, mọi người không tránh khỏi hỏi thăm tình hình dạo này của nhau. Một người bạn khi biết Ôn Đường đã ly hôn thì không khỏi kinh hô:
“Mày vất vả lắm mới theo đuổi được Giang Kỳ An, tu thành chính quả với anh ta, sao hai người lại ly hôn rồi?”
Ngải Thiến hứ một tiếng đầy vẻ xúi quẩy: “Hồi trước tiếp xúc ít cứ tưởng Giang Kỳ An là nam thần xa tận chân trời, hoàn hảo không tì vết, giờ hiểu ra mới thấy cũng chỉ đến thế thôi.”
Đám bạn ngồi cùng bàn lập tức ngửi thấy mùi “biến”, nhao nhao hỏi rốt cuộc là có chuyện gì.
Chaporia
Bình Luận (0)