“Úc Đình Mục…”

“Ơi?”

Úc Đình Mục không nói gì, dưới ánh đèn mờ ảo trong xe, anh rủ mắt, hàng mi dài đổ xuống một cái bóng đẹp đẽ nơi quầng mắt, che giấu những cảm xúc khó đoán.

Đường nét gương mặt anh sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, bờ môi bạc mỏng, từng đường nét đều hoàn hảo đến mức khiến bất cứ ai nhìn vào cũng muốn ngắm thêm vài lần.

Ôn Đường cũng không ngoại lệ, cô đưa tay áp lên mặt anh, xoay trái xoay phải để ngắm cho bằng thích.

Sự cảm thán trong lòng cứ thế tuôn ra thành lời: “Phục thật đấy, sao người ta lại có thể đẹp trai đến mức này cơ chứ…”

Yết hầu Úc Đình Mục trượt lên trượt xuống, anh nắm lấy bàn tay đang làm loạn của cô, khẽ nhíu mày thở dài: “Sau này đừng uống rượu nữa.”

“Tửu lượng mình thế nào còn không biết sao? Con gái say rượu đi taxi rất nguy hiểm…”

Ánh mắt Ôn Đường mơ màng, toàn bộ sự chú ý đều dồn vào khuôn mặt cực phẩm đang ở sát sạt này.

Đúng là không có chỗ nào để chê. Từ ngoại hình cho đến tính cách, đều hoàn hảo.

Dù anh chưa hứa hẹn điều gì, nhưng cô cảm nhận được Úc Đình Mục quan tâm đến cảm xúc của cô, lo lắng cho sự an toàn của cô.

Có lẽ… mối quan hệ của họ có thể tiến thêm một bước nữa?

Nhưng cô chẳng thể nào biết được trong lòng Úc Đình Mục đang nghĩ gì.

Đầu óc Ôn Đường quay cuồng, đủ loại suy nghĩ đan xen rối rắm. Cô chẳng buồn nghe xem rốt cuộc anh đang nói gì, toàn bộ sự chú ý chỉ dồn vào đôi môi mỏng đỏ thắm đang mấp máy của người đàn ông trước mặt.

Ôn Đường khẽ nhíu mày, vươn một ngón tay áp lên môi anh: “Úc Đình Mục, suỵt nào.”

Men rượu bốc lên khiến cô bạo dạn hơn hẳn. Đầu ngón tay hơi lành lạnh của cô đặt trên bờ môi mềm mại của anh, chậm rãi và nhẹ nhàng mơn trớn một cái.

Ừm, đúng là rất mềm.

Giọng nói của Úc Đình Mục đột ngột tắt lịm, trong đôi đồng tử hiện rõ vẻ kinh ngạc tột độ.

Khóe môi Ôn Đường nở một nụ cười rạng rỡ: “Ngoan, yên lặng rồi đấy.”

Chỉ cần nhẹ nhàng chạm vào môi anh một cái là tai đã được yên tĩnh rồi.

Thật đơn giản làm sao.

Úc Đình Mục ngẩn ra trong giây lát, anh rủ mắt nhìn cô một hồi lâu, sau đó mới gỡ bàn tay đang làm loạn của cô xuống, bất lực thở dài: “Em đúng thật là…”

Vế sau anh chưa nói hết câu, mà Ôn Đường cũng hiếm khi trở nên ngoan ngoãn. Cô nhắm nghiền mắt, dáng vẻ lơ mơ như thể đã ngủ thiếp đi rồi.

Khi xe dừng trước cổng biệt thự nhà họ Úc, Úc Đình Mục cẩn thận bế cô xuống xe. Một tay anh dùng hai ngón tay xách đôi giày cao gót của cô, tay kia luồn qua khoeo chân bế bổng cô lên theo kiểu công chúa, vững chãi bước vào nhà.

Lồng ngực anh rộng lớn, cánh tay rắn chắc, vòng tay trầm ổn mang lại cảm giác vô cùng an tâm. Ôn Đường tựa vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim đập đều đặn, theo mỗi nhịp thở của anh, mùi hương gỗ thông thanh khiết thoang thoảng vây lấy cánh mũi cô.

Dường như cô càng say hơn rồi.

Ôn Đường nhắm mắt, tay bấu lấy cổ áo anh, lầm bầm nũng nịu: “Thơm quá… Úc Đình Mục, trên người anh thơm thật đấy…”

Mùi hương này thật dễ chịu.

Lý trí của cô đã bị cồn chiếm đóng hoàn toàn, cô nói mà chẳng kịp suy nghĩ lấy một giây. Chính vì thế, cô cũng không nhận ra cơ thể Úc Đình Mục vừa khựng lại trong tích tắc, chỉ nghe thấy giọng nói của anh bỗng trở nên khàn đặc hơn: “Đừng quậy nữa.”

Ôn Đường quả nhiên im lặng hẳn.

Khi vào đến phòng khách, Úc Đình Mục đặt cô nằm xuống giường, kéo chăn đắp cẩn thận cho cô. Đúng lúc này, dì Chu cũng mang bát canh giải rượu đã chuẩn bị sẵn vào phòng.

“Cứ để đó đi ạ.” Úc Đình Mục ngồi bên mép giường, khẽ hất cằm ra hiệu.

Dì Chu ngẩn người một lát rồi vội vàng vâng lời, đặt bát canh xuống rồi lui ra ngoài ngay.

Thấy Ôn Đường có vẻ sắp chìm vào giấc ngủ mê mệt, Úc Đình Mục lên tiếng: “Uống cái này đi rồi hãy ngủ, tỉnh dậy mới không bị đau đầu.”

Nằm trên giường, Ôn Đường chỉ thấy cả người chỗ nào cũng khó chịu. Cô lờ đờ ngồi dậy, định tung chăn bước xuống giường thì bị Úc Đình Mục giữ chặt lại: “Em định đi đâu?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...