Lời từ chối còn chưa kịp thốt ra, Úc Đình Mục như đã dự liệu trước mà lên tiếng: “Em mà không nhận thì ở đây cũng chẳng có ai mặc được đâu.”

Ôn Đường im lặng một hồi, rồi nhỏ giọng nói lời cảm ơn.

“Không cần lúc nào cũng nói cảm ơn với tôi đâu.” Giọng anh thản nhiên.

Ôn Đường ngẩng đầu nhìn gương mặt lạnh lùng như ánh trăng của anh, trong lòng bỗng dâng lên một dòng nước ấm áp. Thế nhưng, câu tiếp theo của Úc Đình Mục lại là:

“Chỉ cần lần sau em uống say, đừng có gọi nhầm số rồi coi tôi là tài xế công nghệ là được.”

Anh ngồi trên sofa, dùng máy tính xử lý công việc, ánh sáng lạnh của màn hình hắt lên những đường nét góc cạnh trên gương mặt, khóe môi khẽ nhếch lên khiến vẻ lạnh lùng vơi đi vài phần.

Ôn Đường ôm trán, bất lực nói: “… Đó chỉ là ngoài ý muốn thôi.”

“Lần sau tôi sẽ không uống nhiều như thế nữa, cũng không gọi nhầm số đâu.” Ôn Đường áy náy: “Lần này làm phiền anh quá, lần sau gặp tôi mời anh ăn cơm nhé…”

Tầm mắt Úc Đình Mục cuối cùng cũng rời khỏi màn hình máy tính, anh nhìn cô, đôi môi mỏng khẽ mở: “Tôi không sợ phiền.”

Ôn Đường ngẩn người, nhất thời không phản ứng kịp: “Cái gì cơ?”

Một tiếng thở dài khẽ vang lên, giọng nói trầm thấp đầy cuốn hút của Úc Đình Mục lại vang lên lần nữa:

“Nếu là em, thì không tính là phiền.”

Úc Đình Mục vốn ghét những chuyện nằm ngoài kế hoạch, càng ghét bất cứ sự phiền phức nào, nhưng lần nào anh cũng vì Ôn Đường mà phá lệ. Ngay khi nhận ra điều đó, anh cũng đã nhìn thấu trái tim mình.

Ôn Đường không nói gì, trong không gian tĩnh lặng, dường như cô chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đang đập rộn ràng.

Thấy cô im lặng, Úc Đình Mục chuyển chủ đề, giả vờ như vô tình hỏi: “Nếu hôm qua cuộc điện thoại đó em không gọi nhầm cho tôi mà là bất cứ ai khác, em cũng sẽ đi theo họ sao?”

“Làm sao có thể chứ?” Ôn Đường phản bác theo bản năng, nhưng rồi lại sững sờ khi thấy ý cười đắc thắng trong đáy mắt anh.

“Vậy thì tốt.” Úc Đình Mục gấp máy tính lại, nhìn về phía Ôn Đường như sực nhớ ra điều gì đó: “Cái người đó, chồng cũ của em ấy, còn quấy rầy em không?”

Ôn Đường ngẩn ra một lát rồi lắc đầu: “Dạo này thì không.”

Kể từ ngày hôm đó rời đi, Giang Kỳ An không còn tìm đến cô nữa.

Nếu không phải hôm nay Úc Đình Mục nhắc tới, có lẽ cô cũng chẳng nhớ đến anh ta làm gì.

Úc Đình Mục lại hỏi: “Vậy nếu sau này anh ta đột nhiên hối hận, quỳ xuống cầu xin em tha thứ, tìm đủ mọi cách để theo đuổi lại em thì sao?”

“Em có bằng lòng quay lại với anh ta không?”

Ôn Đường khẽ nhíu mày, bình thản đáp: “Làm vậy chỉ khiến em thấy chán ghét hơn thôi.”

Ôn Đường cô chưa bao giờ là người dễ dàng quay đầu. Một thứ đã vỡ là vỡ, dù có hàn gắn thế nào cũng không bao giờ có thể vẹn nguyên như cũ.

Ánh mắt Úc Đình Mục hiện rõ ý cười: “Vậy nếu bây giờ có người khác muốn theo đuổi em, em có từ chối không?”

Nhìn đôi mắt đào hoa dài hẹp đang lấp lánh ý cười của anh, Ôn Đường có cảm giác anh giống như một con cáo già đang từng bước dẫn dụ con mồi vào bẫy. Cô mỉm cười, nhẹ giọng nói: “Còn tùy, nếu là người em ghét thì đương nhiên sẽ từ chối.”

Úc Đình Mục ngước lên nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như mặt hồ tĩnh lặng, yết hầu khẽ chuyển động rồi trầm giọng hỏi: “Vậy… em có ghét anh không?”

Giọng nói thanh lãnh ấy lại thoáng chút căng thẳng khó nhận ra, trái tim anh cũng đập nhanh đầy thấp thỏm.

Ôn Đường giả vờ như không hiểu: “Úc tổng, anh… có ý gì đây?”

Nhìn thấy nét cười tinh quái trong mắt cô gái trước mặt, Úc Đình Mục khẽ cười, anh bất ngờ nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Ôn Đường kéo mạnh một cái, khiến cô ngã nhào vào lòng mình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...