Thế là con bé theo học suốt ba năm. Tiểu thư không làm tôi thất vọng, tập luyện bất kể đông hè, không nghỉ ngày nào.
“Đứa trẻ này chịu khó thật đấy, tương lai nhất định sẽ làm nên chuyện lớn.” Bà bạn già của tôi khen con bé không ngớt lời.
Sau khi luyện Thái Cực, tiểu thư đứng thì hiên ngang, ngồi thì khí chất, trông càng tự tin và xinh đẹp hơn.
Có vài thằng tóc vàng đến bắt chuyện, đều bị con bé đánh cho tơi tả.
Sẵn tiện con bé còn giúp tôi đánh đuổi mấy lão già hay quấy rối tôi nữa!
“Dì Châu, sau này con sẽ bảo vệ dì.”
Con bé ôm tôi vào lòng, giống như cách tôi vẫn thường làm với con bé trước đây.
Kỳ thi chuyển cấp lên cấp ba, tiểu thư đỗ vào trường trọng điểm với thành tích đứng thứ năm toàn thành phố. Ông chủ và bà chủ biết chuyện, mỗi người lại chuyển cho tôi năm trăm nghìn tệ.
Bây giờ họ đều mải mê yêu đương riêng, đã lâu lắm rồi không đến thăm tiểu thư.
Nhưng cũng may là tiền nong thì chưa bao giờ đứt đoạn~
Tôi cứ ngỡ thế này là ổn rồi, người ngoài đều nói học sinh đỗ vào trường trọng điểm này thì coi như một chân đã bước vào cổng trường đại học.
Nói cách khác, ba năm này tiểu thư chỉ cần bước nốt chân còn lại là có thể đỗ đại học.
Vì quá khích động, tôi đã đưa tiểu thư đi xem một buổi concert.
09
【Bảo mẫu có nằm mơ cũng không ngờ tới, tránh được thằng tóc vàng lại không tránh được đu idol.】
【Tiểu thư bây giờ đu idol đến phát cuồng, còn biết học hành là gì nữa đâu.】
【Cũng may nhà con bé có tiền, chứ nhà bình thường thì ai chịu nổi cái kiểu phá tiền này.】
Tiểu thư đam mê đu idol, suốt ngày lẩm bẩm nào là “Idol của con”, “Bias của con”.
Lại còn “đẩy thuyền” CP nữa chứ, dọa tôi sợ đến mức thức đêm lên mạng tìm hiểu, cũng may không phải là “cắn” cái gì bậy bạ vào mồm.
“Dì Châu, dì cũng có tài khoản Douyin đúng không? Mau bầu chọn cho bias của con đi. Link con gửi cho dì rồi đấy, dì chỉ cần bấm vào là xong.”
Buổi tối con bé mãi không chịu làm bài tập, cứ dán mắt vào điện thoại, còn định lôi kéo cả tôi vào nữa.
“Được rồi, lát nữa dì bầu cho.” Tôi trả lời qua loa.
“Đừng có làm cho có lệ nhé, con sẽ kiểm tra đấy.” Con bé chỉ tay vào điện thoại của tôi.
Tôi thấy con bé chắc chắn là phát điên rồi, bài tập không làm, lại còn nghi ngờ tôi làm cho có lệ.
Tôi đến bơi còn chẳng biết, lấy đâu ra lệ mà làm.
Kết quả kỳ thi cuối kỳ năm lớp mười có, tiểu thư xếp hạng ngoài hai trăm toàn khối.
Lúc con bé thi vào đây là đứng thứ ba cơ mà!
Tôi cứ ngỡ con bé sẽ buồn lắm, ai dè con bé chẳng hề quan tâm.
Ngày ngày ôm điện thoại cười ngớ ngẩn, chạy theo chân minh tinh đi xem concert.
Chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi, riêng tiền vé concert đã tốn hơn hai trăm nghìn tệ!
“Tiểu thư này, kỳ nghỉ hè con có muốn tiếp xúc gần với cái cậu bias kia của con không?”
Hết cách rồi, tôi đành phải nghĩ ra một chiêu.
Cứ tiếp tục thế này thì tiểu thư không thể nào đỗ đại học được.
“Ý dì là sao ạ?” Khi nói chuyện, mắt tiểu thư vẫn không rời điện thoại.
Tôi hắng giọng nói:
“Chuyện là thế này, bias của con đang tuyển trợ lý, dì đã tìm cách giúp con ứng tuyển vào rồi.”
“Kỳ nghỉ hè này con đến làm trợ lý cho cậu ta, ngày nào cũng có thể nhìn thấy cậu ta.”
Đây là cơ hội tôi phải tốn hai trăm nghìn tệ để mua chuộc quản lý của cậu ta mới có được đấy.
Tục ngữ có câu, khoảng cách tạo nên vẻ đẹp, tiếp xúc gần rồi thì chẳng còn gì là đẹp đẽ nữa.
Cư dân mạng nói rồi, cách để trẻ con không đu idol quá đà là cho chúng tiếp xúc thật gần với thần tượng, như thế chúng sẽ bị “thẩm mỹ mệt mỏi”.
Lần này tôi cũng coi như là dốc hết vốn liếng rồi!
“Dì Châu, con yêu dì chết mất thôi, dì đúng là vị thần của con.”
“Dì biết không, bạn của con đu idol suốt ngày bị bố mẹ mắng, còn bị cắt tiền tiêu vặt nữa. Tuần trước nó còn phải đi bán máu đấy!”
“So với dì, bọn họ đúng là yếu xìu. Hì hì~”
Tiểu thư phấn khích quá mức, thế mà lại bế bổng tôi lên quay một vòng.
Con bé luyện Thái Cực nhiều năm, thể chất đúng là tuyệt đỉnh.
Sáng sớm hôm sau, tôi đưa con bé đến phim trường.
Cái cậu bias kia của con bé cả kỳ nghỉ hè đều ở trong đó đóng phim.
10
“Dì Châu, con muốn về nhà. Con không làm nữa đâu, dì mau đón con về nhà đi.”
Một tuần sau, tiểu thư gọi điện cho tôi.
Khi tôi chạy đến nơi, con bé đã thu dọn xong hành lý đứng đợi tôi ở ngoài từ lâu rồi.
“Giả dối, tất cả đều là giả dối, chẳng vui vẻ gì cả.”
Tiểu thư ngồi ở ghế sau xe, đấm túi bụi vào cái gối ôm để xả giận.
Tôi không dám ho he lời nào.
“Dì Châu, làm trợ lý cực khổ quá, ngày nào cũng đi sớm về khuya, chẳng có thời gian mà ngủ.”
“Hóa ra con chỉ thích vẻ hào nhoáng của anh ta trên sân khấu thôi, chứ không phải thực lòng thích anh ta. Con không thích anh ta lúc tẩy trang, lúc ngủ chưa đủ giấc, càng không thích cái kiểu giây trước còn đang cười, giây sau quay đi đã mặt lạnh như tiền của anh ta.”
“Hóa ra minh tinh cũng chỉ là người bình thường, cũng cực khổ lắm.”
“Dì Châu, thuê thầy dạy kèm cho con đi, con muốn chăm chỉ học hành rồi.”
Tiểu thư vừa nói vừa tựa vào cửa sổ xe ngủ thiếp đi, xem ra mấy ngày qua con bé mệt thật rồi.
Không uổng công tôi đã nhờ vả người quản lý cứ rảnh rảnh là lại kiếm việc cho con bé làm.
Thời gian còn lại của kỳ nghỉ hè, tiểu thư đều ở nhà học bài, ngay cả điện thoại cũng hiếm khi động vào.
Kỳ thi khảo sát đầu năm, con bé lọt vào top 100 của khối.
Cuối cùng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm~
Cả năm lớp mười một, con bé học ngày học đêm, đề thi đã làm chất cao đến tận thắt lưng tôi, đến nỗi mắt cũng bị cận thị luôn rồi.
Nhưng trời không phụ lòng người, cuối cùng con bé cũng trở lại ngôi vị số một.
Chaporia
Bình Luận (0)