Hoắc Thâm cầm bản ghi cuộc gọi, ngón tay khẽ run.
“Không thể nào.”
“Anh có thể kiểm tra lại.”
Tôi bình tĩnh nói.
“Bệnh viện năm đó vẫn còn hồ sơ. Trên tay trái của tôi cũng còn sẹo.”
Tôi kéo tay áo lên.
Một vết sẹo nhạt kéo dài từ cổ tay đến khuỷu tay.
Ba năm qua, anh chưa từng nhìn thấy.
Hoặc có lẽ anh từng nhìn thấy, nhưng chưa bao giờ hỏi.
Hoắc Thâm nhìn vết sẹo ấy, sắc mặt trắng bệch.
Tôi buông tay áo xuống.
“Năm đó cô ta cướp công cứu mạng của tôi.”
“Ba năm sau, cô ta muốn cướp luôn danh phận của con mình cho nhà họ Hoắc.”
“Hoắc Thâm, anh nói xem, tôi có nên tiếp tục bao dung không?”
Anh không trả lời được.
Đúng lúc ấy, điện thoại của anh vang lên.
Là Hàn Chỉ.
Tôi nhìn tên hiển thị, bật loa ngoài giúp anh.
Giọng Hàn Chỉ yếu ớt vang lên:
“Hoắc tổng, anh đang ở đâu? Con cứ khóc mãi, em sợ quá…”
Hoắc Thâm không lên tiếng.
Hàn Chỉ lại nghẹn ngào:
“Có phải Chiêu Chiêu lại giận không? Anh đừng trách cậu ấy, cậu ấy chỉ quá yêu anh thôi.”
“Nếu cậu ấy thật sự không chấp nhận đứa bé, em sẽ mang con rời đi.”
“Tống Việt đâu?”
Tôi đột nhiên lên tiếng.
Đầu dây bên kia im bặt.
Hoắc Thâm ngẩng phắt đầu nhìn tôi.
Tôi cười nhạt.
“Hàn Chỉ, không phải cô nói con cứ khóc mãi sao? Sao không gọi cha ruột của nó đến dỗ?”
Sau vài giây chết lặng, Hàn Chỉ run giọng nói:
“Chiêu Chiêu, cậu đang nói gì vậy? Tớ không hiểu.”
“Tối ngày 14 tháng 2, khách sạn Phú Lâm Môn, phòng tổng thống 2801.”
Tôi đọc từng chữ rất chậm.
“Cần tôi nhắc thêm không?”
Tiếng hít thở của Hàn Chỉ lập tức trở nên gấp gáp.
“Cậu theo dõi tớ?”
“Cô cũng xứng sao?”
Tôi nhìn Hoắc Thâm.
“Cố Dật, gửi đoạn video cho Hoắc tổng.”
Cố Dật lập tức thao tác.
Điện thoại Hoắc Thâm vang lên một tiếng.
Anh cúi đầu mở ra.
Trong video, Hàn Chỉ và Tống Việt cùng bước vào thang máy khách sạn.
Gương mặt hai người rõ ràng đến mức không thể chối cãi.
Điện thoại trên tay Hoắc Thâm gần như bị anh bóp vỡ.
“Hàn Chỉ.”
Giọng anh trầm đến đáng sợ.
“Người đàn ông đó là ai?”
Đầu dây bên kia lập tức bật khóc.
“Hoắc tổng, anh nghe em giải thích… Không phải như anh nghĩ đâu…”
Hoắc Thâm cười lạnh.
“Vậy là thế nào?”
“Anh ta chỉ là bạn cũ. Hôm đó em uống say, anh ta đưa em về phòng thôi.”
Tôi ngồi xuống ghế, lẳng lặng nghe cô ta diễn.
Quả nhiên, nhiều năm như vậy, Hàn Chỉ vẫn chỉ có mấy chiêu cũ.
Khóc.
Yếu đuối.
Bị ép.
Không cố ý.
Nhưng lần này, tôi không còn là khán giả duy nhất nữa.
Hoắc Thâm đã tận mắt nhìn thấy.
Tôi không cần giải thích thay sự thật.
Sự thật tự nó có sức tát vào mặt người khác.
Hoắc Thâm cúp máy.
Anh nhìn tôi, môi mấp máy rất lâu mới nói được một câu:
“Xin lỗi.”
Tôi ngẩng đầu.
Có chút buồn cười.
Ba năm.
Tôi chờ một lời xin lỗi suốt ba năm.
Nhưng khi thật sự nghe thấy, trong lòng lại chẳng còn chút gợn sóng nào.
Tôi nói:
“Anh không cần xin lỗi.”
Vẻ mặt anh cứng lại.
“Thẩm Chiêu…”
“Xin lỗi không thể biến chiếc nhẫn thép thành nhẫn cưới.”
“Không thể biến ba năm lạnh nhạt thành yêu thương.”
“Cũng không thể khiến tôi trở lại làm người ngu ngốc trước đây.”
Tôi lấy thỏa thuận ly hôn trên bàn, đẩy đến trước mặt anh.
“Ký đi.”
Hoắc Thâm nhìn tập giấy ấy, rất lâu không động.
“Anh cần thời gian.”
“Anh đã có ba năm.”
Tôi nói.
“Bây giờ đến lượt tôi không muốn chờ nữa.”
Anh ngẩng mắt nhìn tôi.
Trong mắt anh có một cảm xúc rất lạ.
Giống như cuối cùng anh cũng ý thức được, người từng đứng yên chờ anh quay đầu, đã thật sự rời đi.
Nhưng muộn rồi.
Có những cánh cửa, một khi đóng lại sẽ không mở nữa.
Ngày thứ bảy, kết quả ADN có.
Địa điểm công bố kết quả là phòng họp riêng của bệnh viện.
Có mặt ở đó ngoài tôi, Hoắc Thâm, Hàn Chỉ, còn có mẹ chồng tôi, luật sư hai bên và đại diện bệnh viện.
Hàn Chỉ ôm đứa bé, sắc mặt tiều tụy hơn rất nhiều.
Chaporia
Bình Luận (0)