Ba Ngày Diệt Môn/Chương 4C. 4
20px

Anh ta nói xong, lại qua thêm một lúc lâu.

Bên ngoài chùa hoàn toàn không còn tiếng động nữa.

Ngô Hoằng hình như thật sự đã đi rồi.

Tôi dựa vào cửa chùa, vừa mệt vừa khó chịu.

Trong đầu rối như tơ vò.

Rốt cuộc chuyện này là sao?

Tôi nghĩ mãi cũng không hiểu, bất tri bất giác vì quá mệt mà ngủ mê man.

Một ngón tay búng lên trán tôi.

Mở mắt ra, bà ngoại lại xuất hiện trong giấc mơ của tôi.

Bà bày ra dáng vẻ hận sắt không thành thép:

“Không phải bà đã bảo các con đừng đi xem mắt rồi sao!”

“Nếu đào hoa âm kia không nhận được sự đồng ý, nó không thể trực tiếp làm gì con.”

“Bây giờ các con đã đồng ý gặp mặt, nó lập tức có thể ra tay với con rồi!”

“Hôm nay nó nhất định sẽ giết con!”

Tôi cảm thấy oan ức:

“Không phải đâu bà ngoại, con vừa về tới nhà, mẹ con đã dẫn người ta vào nhà rồi.”

“Con căn bản không kịp ngăn cản.”

“Được rồi.”

Bà ngoại cũng hết cách, bà thở dài:

“Bây giờ chỉ còn một cách cuối cùng.”

“Bây giờ con mau dẫn mẹ con, cùng tới trước mộ bà.”

“Trốn trước mộ bà một đêm, bà có thể bảo vệ con tới khi trời sáng.”

“Sau khi trời sáng, con không chết, nó sẽ không thể ra tay với con nữa.”

Nhưng tôi nhìn bà, nhớ tới lời Ngô Hoằng nói.

Bà ngoại đang báo mộng trước mắt này, thật sự là bà ngoại của tôi sao?

Tôi đảo mắt một vòng, quyết định thử bà:

“Đúng rồi bà ngoại, bà còn nhớ người bạn trai cũ đã chết của con không?”

“Bà nói xem, có khi nào là anh ta đang hại con không?”

Tôi căn bản không có người bạn trai cũ nào đã chết cả.

Nếu bà tin lời tôi, vậy bà tuyệt đối sẽ không phải là bà ngoại thật sự của tôi.

Tôi chăm chú quan sát vẻ mặt của bà.

Bà ngoại nghĩ một lúc, lộ ra vẻ mặt trống rỗng:

“Bạn trai cũ nào của con chết rồi? Sao bà không biết?”

Tôi nói:

“Chính là người từng tới nhà mình ăn cơm đó, bà cũng từng gặp rồi.”

Bà ngoại nhìn tôi như nhìn đồ ngốc:

“Con bị sao vậy? Nếu con từng dẫn con trai về nhà, mẹ con còn sốt ruột kéo con đi trừ tà, giục cưới à?”

Nói rồi, bà kể ra hết biệt danh mấy người bạn trai cũ trước đây của tôi:

“Thằng cùng bàn mù chữ hồi cấp ba của con, thằng đàn anh keo kiệt hồi đại học của con, còn có thằng ngày nào cũng tìm con mượn tiền kia… mấy thằng đó, thằng nào chết rồi?”

Thấy bà thuộc làu lịch sử đen tối của tôi như lòng bàn tay, tôi tối sầm mắt, vội vàng ngắt lời bà:

“Không có gì đâu bà ngoại!”

“Bà đừng nói nữa, là con nhớ nhầm!”

Được rồi, tuy mất mặt một phen, nhưng ít nhất cũng xác định được đây là bà ngoại thật của tôi.

Xem ra là Ngô Hoằng muốn ly gián, khiến tôi không tin tưởng bà ngoại, từ đó thành công ra tay với tôi.

Lúc này bà mới dừng lại, giục tôi:

“Được rồi, con mau lên đi.”

“Dẫn mẹ con theo, mau tới trước mộ bà.”

Bà ngoại đẩy tôi ra khỏi giấc mơ.

Mở mắt ra, đêm đã khuya.

Trên điện thoại, mẹ tôi đã gọi vô số cuộc.

Tôi gọi lại.

“Mẹ bảo con đưa người ta đi bệnh viện, con đưa đi đâu rồi?”

“Nửa đêm rồi còn chưa về.”

Mẹ tôi vừa mở miệng đã hỏi dồn dập.

Gió lạnh thổi qua, tôi run lên một cái, vội vàng kể chuyện mình vừa gặp tai nạn xe cho bà nghe:

“Bà ngoại nói rồi, tối nay nếu không đi tìm bà.”

“Chúng ta đều phải chết.”

Mẹ tôi giật mình, mắng tôi:

“Phi phi phi, con nói bậy gì vậy? Bị thương rồi còn đi mộ địa cái gì, đi bệnh viện!”

Tôi thật sự hết cách, nghĩ một lúc, tôi rút ra đòn sát thủ:

“Mẹ, bây giờ mẹ lập tức ra ngoài tới tìm con!”

“Chỉ cần mẹ tới, con sẽ kết hôn.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...