20px

Hoàng thượng phất tay, đích thân dìu Yến Thư an tọa, vị trí lại ngay bên cạnh Lệ phi.

Sắc mặt Lệ phi lập tức xám xanh như sắt, khăn tay trong tay bị nàng siết đến sắp rách. Còn Đoan Ninh, cố gắng giữ nụ cười trên môi, nhưng ánh mắt thì chẳng thể che nổi vẻ thất thần.

Yến tiệc bắt đầu, các vũ cơ lần lượt dâng vũ khúc đã dày công luyện tập.

Trong lúc tiệc rượu dâng tràn, Lệ phi đột nhiên đứng dậy: “Hoàng thượng, thần thiếp gần đây học được một khúc mới, nguyện hiến tấu cho bệ hạ cùng các vị tỷ muội.”

Hoàng thượng hờ hững gật đầu: “Chuẩn.”

Lệ phi sai người mang cổ cầm lên, đàn một khúc “Phượng cầu hoàng”. Nói công bằng, cầm nghệ của nàng thực sự cao minh, nhưng vào dịp này lại chọn bản khúc thể hiện tình ý mờ ám, quả thực quá mức lộ liễu.

Khúc nhạc vừa dứt, hoàng thượng chỉ nhàn nhạt khen một tiếng “Không tệ”, rồi lập tức quay sang cùng Yến Thư cười nói nhỏ to. Nụ cười trên mặt Lệ phi cứng đờ, trong mắt thoáng qua một tia âm độc.

“Uyển mỹ nhân,”

Nàng đột nhiên cất cao giọng, “Nghe nói muội muội tài hoa hơn người, chẳng hay hôm nay có thể hiến một khúc để mọi người cùng chiêm ngưỡng?”

Yến Thư khiêm nhường đáp: “Thần thiếp tài hèn học thiển, đâu dám múa rìu qua mắt Lệ phi nương nương.”

“Muội muội hà tất khiêm tốn quá vậy?”

Lệ phi bức bách không buông, “Hoàng thượng thường khen ngợi muội muội cầm kỳ thư họa đều tinh thông, nay là ngày lành, chẳng phải nên để các vị tỷ muội được khai nhãn sao?”

Ta nhìn ra, đây rõ ràng là cái bẫy Lệ phi giăng sẵn.

Nếu Yến Thư từ chối, ắt bị cho là kiêu ngạo vô lễ; nếu nhận lời, ắt không tránh khỏi bị mang ra so sánh với Lệ phi.

Yến Thư ngẩng đầu nhìn hoàng thượng, thấy người khẽ gật đầu, đành đứng dậy: “Vậy thần thiếp xin được hiến một khúc nhỏ.”

Ngoài dự đoán, nàng không chọn cầm, mà lại sai người mang đến một cây ngọc tiêu.

Tiếng tiêu vừa vang lên, cả yến hội như lặng đi. Bản khúc ấy ta chưa từng nghe qua, âm thanh thanh thoát du dương, khi như khóc than, khi như tự tình, khiến người nghe ngây ngất tâm thần.

Ánh mắt hoàng thượng ngày càng sáng rực, cuối cùng không nhịn được vỗ tay tán thưởng: “Hay! Khúc này chỉ nên có ở thiên cung, nhân gian mấy ai từng được nghe!”

Yến Thư đặt tiêu xuống, khẽ mỉm cười e lệ: “Đây là khúc ‘Tương Tư Dẫn’ do thần thiếp tự phổ, thất lễ rồi.”

“Ái phi quá khiêm.”

Hoàng thượng cất giọng ôn nhu, “Lý Đức Toàn, mang đôi vòng ngọc dê mỡ trẫm cất kỹ ban thưởng cho Uyển mỹ nhân.”

Sắc mặt Lệ phi lúc này đã vô cùng khó coi. Nàng đột nhiên đứng phắt dậy: “Hoàng thượng! Thần thiếp cảm thấy thân thể khó chịu, xin được cáo lui trước.”

Không đợi hoàng thượng hồi đáp, nàng đã giận dữ bỏ đi, khiến không khí yến tiệc thoáng chốc lúng túng.

Đoan Ninh cố gắng lên tiếng vài câu khách sáo, yến hội mới tiếp tục.

Nhưng ta để ý thấy ánh mắt nàng nhiều lần dừng lại trên người Yến Thư, thần sắc phức tạp khó dò.

Trở về cung, Yên Sương không nhịn được nói: “Nương nương, hôm nay Lệ phi nương nương thật là…”

“Tự rước lấy nhục.”

Ta hờ hững tiếp lời, “Nàng càng như thế, hoàng thượng càng sinh chán ghét.”

Quả nhiên chưa mấy ngày sau đã truyền tin, Lệ phi vì “thất lễ trước ngự tiền” mà bị phạt cấm túc một tháng.

Hạ qua thu đến, bệnh của Đoan Ninh ngày càng nghiêm trọng.

Thái hậu cho vời ta đến nói chuyện, trong lời lộ rõ ưu tư: “Gần đây Đoan Ninh tinh thần bất ổn, thái y nói là do tâm bệnh. Hoàng đế cũng đã lâu không đặt chân đến Phượng Nghi cung.”

Ta im lặng. Kiếp trước, ta từng mong Đoan Ninh thất sủng, nhưng nay, nhìn nàng từng bước rơi vào suy sụp, trong lòng ta lại có đôi phần không đành.

Thái hậu liếc nhìn ta đầy thâm ý: “Ngươi hãy đi thăm nàng một chút, khuyên nàng nghĩ thoáng ra. Trong hậu cung này, có ai chưa từng trải qua thất sủng chứ?”

Bên trong Phượng Nghi cung, Đoan Ninh gầy gò đến mức khiến ta suýt không nhận ra. Vị hoàng hậu từng rực rỡ khuynh thành, nay đã tiều tụy chỉ còn da bọc xương, vành mắt thâm đen nặng nề.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

“Muội muội đến rồi.”

Nàng gắng gượng nở một nụ cười, “Ngồi đi.”

Ta hành lễ xong, ngồi xuống bên giường nàng, “Gần đây tỷ tỷ có đỡ hơn chút nào chăng?”

“Đỡ? Đỡ thế nào được?”

Đoan Ninh bỗng trở nên kích động, “Hoàng thượng đã hai tháng không đặt chân đến Phượng Nghi cung! Trong mắt chàng chỉ còn mỗi Yến Thư, con… con tiện nhân đó!”

Ta khẽ phất tay ra hiệu cho cung nữ lui ra, rồi nhẹ giọng: “Tỷ tỷ, xin cẩn trọng lời nói.”

“Ta sợ gì chứ?”

Đoan Ninh cười khổ, “Nay Phượng Nghi cung này với lãnh cung có gì khác đâu? Nghiên Khanh, muội biết không, hôm qua là sinh thần của ta, hoàng thượng chẳng buồn nói một lời, chỉ sai Lý Đức Toàn đưa đến một phần lễ thưởng lấy lệ…”

Nước mắt nàng lặng lẽ rơi xuống, “Ta vì chàng mà trả giá tất thảy, cuối cùng lại nhận về kết cục như vậy…”

Ta không biết nên an ủi thế nào.

Kiếp trước, Đoan Ninh cho đến lúc chết vẫn giữ vững khí độ và tôn nghiêm của một hoàng hậu. Mà nay, nàng lại ngồi trước mặt ta mà khóc đến tan nát cõi lòng. Phải chăng vì đời này thiếu đi sự mưu hại của ta, nên nàng càng không thể tiếp nhận việc thất sủng?

Ta lựa lời, nhẹ nhàng nói: “Hoàng thượng chỉ là nhất thời bị mê hoặc bởi sự mới lạ, cuối cùng rồi cũng sẽ hiểu được ai mới là người thật lòng với ngài.”

Đoan Ninh lắc đầu, ánh mắt dần trở nên trống rỗng, “Không đâu… ta hiểu hoàng thượng, một khi đã đổi ý, người sẽ không bao giờ quay lại nữa.”

Nàng đột nhiên nắm lấy tay ta, “Nghiên Khanh, giúp ta một việc.”

“Xin tỷ cứ nói.”

“Ta muốn gặp Yến Thư.”

Giọng nàng khẽ như gió thoảng, “Muốn gặp riêng nàng ta.”

Lòng ta chấn động, “Tỷ tỷ muốn làm gì?”

“Muội yên tâm, ta sẽ không hại nàng.”

Đoan Ninh cười khổ, “Ta chỉ muốn nhìn thử xem… nữ nhân có thể thay thế ta, rốt cuộc có gì đặc biệt.”

Ta do dự. Kiếp trước, Đoan Ninh và Yến Thư gần như không hề có giao tình. Nay gặp mặt riêng, chẳng biết sẽ dẫn đến hậu quả gì.

Rời khỏi Phượng Nghi cung, ta lập tức đến Súc Ngọc trai. Yến Thư thấy ta thì vô cùng kinh ngạc, vội vàng đứng dậy đón tiếp.

“Hiền phi nương nương sao lại đích thân tới? Lẽ ra thần thiếp nên đến bái kiến mới phải.”

Ta quan sát nàng. Mới chỉ mấy tháng trôi qua, Yến Thư đã dần rũ bỏ nét ngây ngô thuở đầu nhập cung, giữa lời nói cử chỉ đã thêm vài phần trầm ổn và tự tin.

“Uyển mỹ nhân khách sáo rồi.”

Ta nhàn nhạt nói, “Hôm nay bổn cung đến, là để chuyển lời hoàng hậu nương nương.”

Nghe đến hai chữ “hoàng hậu”, ánh mắt Yến Thư khẽ lóe sáng, “Xin nương nương cứ dặn.

“Hoàng hậu nương nương muốn gặp riêng ngươi, giờ Ngọ ngày mai, tại hậu hoa viên Phượng Nghi cung.”

Yến Thư hơi nhíu mày, “Chuyện này… e rằng không hợp quy củ.”

“Đúng là không hợp quy củ.”

Ta nhìn thẳng vào mắt nàng, “Vậy nên, đi hay không, đều tùy vào Uyển mỹ nhân.”

Nói xong, ta xoay người bỏ đi, không cho nàng cơ hội truy vấn. Ta đã tận tình, còn lại thế nào, đành xem số phận bày cuộc.

Ngày hôm sau, khi Thành Diệp tan học trở về, ta đang cắt tỉa một chậu cúc trong sân.

“Mẫu phi!”

Con chạy vào hớn hở, “Nhi thần hôm nay học Mạnh Tử, Trương thái phó còn khen nhi thần lĩnh hội rất tốt!”

Ta đặt kéo xuống, dùng khăn tay lau mồ hôi trên trán con, “Từ từ nói, đừng vội.”

“Mẫu phi, nhi thần có chuyện muốn hỏi.”

Thành Diệp đột ngột nhỏ giọng, “Vì sao phụ hoàng không còn thích mẫu phi nữa? Mẫu phi chẳng phải là người phụ hoàng yêu thương nhất sao?”

Lòng ta khẽ run, “Ai nói với con điều ấy?”

“Trong cung đều đang bàn tán.”

Con chớp đôi mắt to tròn, “Nói Uyển mỹ nhân giống mẫu hậu thời trẻ, nên phụ hoàng mới sủng ái nàng đến vậy.”

Ta kéo con ngồi xuống, “Thành Diệp, nhớ kỹ lời mẫu phi dạy. Trong hậu cung này, tình cảm là thứ không thể dựa vào. Hôm nay được sủng, ngày mai thất sủng, đó là lẽ thường. Quan trọng là phải giữ vững lòng mình, không vì ngoại vật mà dao động.”

Con gật đầu như hiểu như không, “Như mẫu phi phải không?”

Ta mỉm cười, “Đúng, như mẫu phi.”

“Vậy… nếu có một ngày phụ hoàng cũng không thích nhi thần nữa, phải làm sao?”

Trái tim ta thắt lại, ôm con vào lòng, “Sẽ không đâu. Con là trưởng tử của người, người sẽ mãi để tâm đến con. Hơn nữa…”

Ta nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của con lên, “Dù có ra sao, mẫu phi cũng sẽ luôn ở bên con.”

Thành Diệp nép vào lòng ta, chợt nói: “Mẫu phi, sau này nhi thần lớn rồi sẽ bảo vệ người, không để ai bắt nạt người nữa.”

Khóe mắt ta bỗng cay xè.

Đứa trẻ đã từng rời bỏ ta nơi kiếp trước, nay lại mạnh khỏe vui cười mà hứa sẽ bảo vệ ta… đây chính là món quà lớn nhất trời cao ban cho ta.

“Đứa trẻ ngoan.”

Ta hôn nhẹ lên trán con, “Nhưng bây giờ, hãy để mẫu phi che chở cho con trước đã.”

Đang nói thì Yên Sương hớt hải chạy vào, “Nương nương, Phượng Nghi cung xảy ra chuyện rồi!”

Ta lập tức đến nơi, cảnh tượng hỗn loạn vô cùng.

Đoan Ninh ngất xỉu trên bàn đá trong hoa viên, Yến Thư đang vội vã day huyệt nhân trung của nàng, vài cung nữ đứng bên cạnh thì tay chân luống cuống.

“Chuyện gì xảy ra vậy?” – Ta bước nhanh lên trước.

Yến Thư thấy ta như thấy cứu tinh, vội thưa: “Hiền phi nương nương! Hoàng hậu nương nương bỗng nhiên hôn mê, thần thiếp…”

“Không cần nhiều lời, mau truyền thái y.” – Ta ngắt lời, đồng thời ra hiệu cho Yên Sương giúp đỡ dìu Đoan Ninh vào nội thất.

Yến Thư thoáng do dự, “Thần thiếp có nên lui ra trước?”

Ta nhìn nàng thật sâu, “Ngươi nghĩ sao?”

Nàng cắn môi, khẽ đáp: “Thần thiếp hiểu rồi. Hôm nay… thần thiếp chưa từng đến Phượng Nghi cung.”

Thông minh như Yến Thư, đương nhiên hiểu rõ lợi hại trong chuyện này. Nếu để người khác biết hoàng hậu ngất đi ngay lúc triệu kiến sủng phi, e rằng sẽ dấy lên phong ba.

Sau khi Yến Thư vội vã rời đi, thái y cũng tới. Chẩn đoán rằng hoàng hậu lâu ngày uất kết trong tâm, lại thêm ăn uống thất điều, khiến khí huyết hư tổn, cần tĩnh dưỡng.

Ta sai người đến Cần Chính điện báo tin, nhưng lại được đáp rằng hoàng thượng đang nghị sự cùng các đại thần, không thể phân thân. Chỉ truyền lời: bảo hoàng hậu nghỉ ngơi cho tốt, thái y sẽ túc trực trong cung.

Đoan Ninh tỉnh lại khi sắc trời đã ngả về chiều. Thấy ta ngồi bên giường, ánh mắt nàng thoáng qua một tia thất vọng.

“Hắn không tới, phải không?” – Nàng yếu ớt hỏi.

Ta không đáp, chỉ đỡ nàng ngồi dậy, đưa bát canh sâm đã chuẩn bị sẵn, “Tỷ tỷ uống chút canh sâm để hồi sức.”

Đoan Ninh máy móc uống vài ngụm, chợt hỏi: “Yến Thư… nàng nói gì với muội?”

“Không có gì cả.”

Ta đáp khẽ, “Nàng chỉ vừa đến thì tỷ tỷ đã ngất đi rồi.”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

Đoan Ninh cười khổ, “Muội biết không, nàng thật sự rất đặc biệt. Không chỉ bởi dung mạo giống ta thuở trẻ… mà bởi vì nàng thông minh, sáng suốt, biết nhìn thời thế. Điều quan trọng nhất là… khi nàng nhắc đến hoàng thượng, trong mắt nàng có sùng kính, có ái mộ… nhưng không có… không có loại chấp niệm điên cuồng như ta.”

Ta lặng lẽ lắng nghe, trong lòng trăm mối cảm xúc đan xen. Đoan Ninh trước giờ luôn giữ khí độ mẫu nghi, vậy mà giờ đây, lại ở trước mặt ta mà nói ra nỗi thua thiệt của chính mình.

“Tỷ tỷ, nghỉ ngơi đi.”

Ta kéo chăn đắp lại cho nàng, “Có những chuyện… cưỡng cầu cũng chẳng được.”

Đoan Ninh bỗng nắm lấy tay ta, “Nghiên Khanh, muội đã thay đổi rồi. Thuở còn ở Đông cung, trong mắt, trong lòng muội đều là hoàng thượng. Nhưng giờ… ánh mắt muội nhìn mọi chuyện, lại như đang xem một vở kịch.”

Lòng ta chấn động. Không ngờ người hiểu rõ ta nhất, lại là người mà ta từng hận sâu sắc nhất.

“Người… quả thực sẽ thay đổi.” – Ta đáp nhẹ.

Tiết Trùng Dương qua đi, tiết trời dần se lạnh.

Hôm ấy, ta đang dạy Thành Diệp luyện chữ trong thư phòng, thì Yên Sương vội vã vào báo: “Nương nương, Uyển mỹ nhân cầu kiến.”

Tay ta hơi khựng lại giữa không trung. Yến Thư nhập cung đã hơn nửa năm, đây là lần đầu tiên chủ động đến Chiêu Hoa điện.

“Bảo nàng đến chính điện chờ.”

Ta đặt bút xuống, “Thành Diệp, con luyện tiếp một mình nhé.”

Trong chính điện, Yến Thư đang chăm chú ngắm một bức sơn thủy đồ treo trên vách. Nghe tiếng bước chân, nàng quay người hành lễ: “Thần thiếp mạo muội quấy nhiễu, mong Hiền phi nương nương thứ lỗi.”

“Uyển mỹ nhân khách sáo.”

Ta ra hiệu mời nàng ngồi, “Không biết hôm nay ngươi đến, có chuyện gì quan trọng chăng?”

Sau khi cung nữ dâng trà rồi lui ra, Yến Thư khẽ nhấp một ngụm, rồi mới chậm rãi mở lời: “Thật ra… thần thiếp đến là để bày tỏ lòng cảm tạ.”

“Cảm tạ?”

“Hôm đó ở Phượng Nghi cung, nếu không nhờ nương nương kịp thời có mặt… e rằng thần thiếp đã…” – Nàng nói đến đây thì ngừng lại, trong mắt thoáng hiện chút kinh hãi.

Ta mỉm cười nhạt, “Uyển mỹ nhân nói quá rồi. Hoàng hậu nương nương chỉ là nhất thời thân thể không khoẻ, chẳng liên quan gì đến ngươi.”

Yến Thư nhìn ta rất lâu, ánh mắt sâu thẳm: “Quả nhiên nương nương giống như lời đồn, độ lượng khoan hậu. Chỉ là…”

Nàng hạ giọng, “Thần thiếp vẫn cảm thấy… hình như nương nương sớm đã đoán được sẽ có việc xảy ra.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...