20px

“Tô Vy.”

Chu Tử Dương đột nhiên gọi tôi.

“Hửm?”

“Lời lần trước anh nói…”

“Là nghiêm túc.”

Anh dừng bước, nhìn tôi.

“Anh muốn theo đuổi em.”

“Muốn ở bên em.”

“Em không cần trả lời anh ngay.”

“Anh có thể chờ.”

“Nhưng anh muốn em biết…”

“Tình cảm của anh chưa từng thay đổi.”

Dưới ánh trăng, đôi mắt anh rất sáng.

Rất chân thành.

Tôi nhìn anh, trong lòng chậm rãi dâng lên một dòng ấm áp.

Mấy tháng nay, anh vẫn luôn ở bên cạnh tôi.

Lúc tôi buồn, anh sẽ nghĩ cách chọc tôi cười.

Lúc tôi mơ hồ mất phương hướng, anh sẽ chỉ cho tôi đường đi.

Lúc tôi bị bạo lực mạng tấn công, người đầu tiên đứng ra bảo vệ tôi cũng là anh.

Anh chưa từng nói “anh yêu em”.

Nhưng mỗi việc anh làm…

Đều đang nói rằng:

“Anh quan tâm em.”

“Tử Dương.”

Tôi khẽ lên tiếng.

“Cho em thêm chút thời gian được không?”

“Đợi em thật sự buông bỏ quá khứ.”

“Đợi em chuẩn bị sẵn sàng để bắt đầu một mối quan hệ mới.”

“Đến lúc đó…”

“Nếu chúng ta vẫn còn thích nhau…”

“Thì ở bên nhau.”

Anh bật cười.

Nụ cười dịu dàng như chính cơn gió đêm này.

“Được.”

“Anh đợi em.”

Anh đưa tay ra.

Tôi do dự một chút rồi đặt tay mình lên đó.

Bàn tay anh rất ấm.

Cũng rất vững vàng.

Chúng tôi nắm tay nhau, chậm rãi đi dọc bờ hồ.

Ánh đèn đường kéo cái bóng của hai người thật dài.

Rất dài.

Xa xa có tiếng hát vang lên.

Là dân ca của người Nạp Tây.

Êm ái.

Da diết.

Tôi biết…

Cuộc sống mới của mình thật sự đã bắt đầu rồi.

Chương 4: Ánh Nắng Của Cuộc Đời Mới

Thời gian trôi rất nhanh.

Chớp mắt đã thêm một năm nữa.

Cuốn sách thứ hai của tôi được xuất bản.

Tên là “Cứu Rỗi”.

Kể về một người phụ nữ sau khi trải qua phản bội và tổn thương đã tự cứu lấy chính mình ra sao.

Làm thế nào để học cách yêu và được yêu lần nữa.

Cuốn sách này trưởng thành hơn quyển đầu tiên.

Cũng nổi tiếng hơn.

Buổi ký tặng từ Côn Minh mở rộng tới Bắc Kinh, Thượng Hải.

Độc giả của tôi ngày càng nhiều.

Fan Weibo đã vượt mốc một triệu.

Biên tập nói tôi bây giờ đã là “nhà văn nổi tiếng” rồi.

Tôi chỉ cười cười, không quá để tâm.

Tôi biết rõ mình là ai.

Chỉ là một người phụ nữ bình thường từng bị hôn nhân làm tổn thương rất sâu…

Rồi chậm rãi tự bò dậy.

Homestay ở Lệ Giang vẫn như cũ.

Chỉ là đông khách hơn trước rất nhiều.

Rất nhiều độc giả tìm tới đây chỉ để nhìn xem “nơi Tô Vy đang sống” trông như thế nào.

Chu Tử Dương còn đùa rằng tôi nên chia cho anh chút phí quảng cáo.

Quan hệ giữa tôi và anh…

Cũng dần thay đổi trong khoảng thời gian này.

Chúng tôi chưa từng chính thức nói “ở bên nhau”.

Nhưng trong lòng cả hai đều hiểu rõ.

Lúc tôi thức đêm viết bản thảo, anh sẽ nấu một bát mì mang lên phòng.

Lúc anh bận đến mức quên ăn cơm, tôi sẽ vào bếp làm vài món cho anh.

Chúng tôi cùng quản lý homestay.

Cùng đón tiếp khách.

Cùng đi dạo trong phố cổ.

Cùng ngắm sao dưới chân núi tuyết Ngọc Long.

Giống bạn bè…

Nhưng nhiều hơn bạn bè một chút.

Giống người yêu…

Nhưng lại chưa hoàn toàn là người yêu.

Mối quan hệ như vậy khiến người ta rất dễ chịu.

Không nhanh không chậm.

Mọi thứ đều tự nhiên mà thành.

Mùa xuân năm ấy, Tiểu Vũ tới chơi.

Vừa nhìn cách tôi và Chu Tử Dương ở cạnh nhau, cô ấy lập tức nhướng mày cười gian:

“Chậc chậc.”

“Mùi yêu đương này chua quá đi mất.”

“Bọn mình còn chưa ở bên nhau.”

Tôi vội giải thích.

“Thôi đi.”

Tiểu Vũ bĩu môi.

“Nhìn ánh mắt hai người là biết rồi.”

“Giống vợ chồng già luôn ấy.”

“Mau mau lên.”

“Đừng có dây dưa nữa.”

“Mình còn chờ làm phù dâu đây.”

Tôi bật cười đánh cô ấy một cái.

Tiểu Vũ ở homestay một tuần.

Ngày nào cũng kéo tôi đi dạo phố cổ, mua đủ thứ đồ linh tinh vô dụng nhưng đẹp mắt.

Cô ấy nói nhìn trạng thái hiện tại của tôi, cuối cùng cũng yên tâm rồi.

“Hồi cậu mới ly hôn, mình thật sự sợ cậu nghĩ quẩn.”

Cô ấy nói.

“Bây giờ thì tốt rồi.”

“Cả người cậu như đang phát sáng vậy.”

“Đâu có khoa trương thế.”

Tôi cười.

“Thật mà.”

Tiểu Vũ nghiêm túc nhìn tôi.

“Vy Vy, bây giờ cậu đẹp hơn trước nhiều.”

“Không phải vẻ ngoài.”

“Mà là kiểu tự tin và bình thản toát ra từ bên trong ấy.”

“Cái tên khốn Trần Hạo kia…”

“Không xứng với cậu.”

Tôi ôm lấy cô ấy.

“Cảm ơn cậu, Tiểu Vũ.”

“Nếu không có cậu, mình đã không thể bước ra được.”

“Bớt sến đi.”

Cô ấy đẩy tôi ra, nhưng vành mắt đã đỏ hoe.

Ngày tiễn Tiểu Vũ ở sân bay…

Tôi nhìn thấy một bóng người quen thuộc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...