“Bắt Đầu Lại” chính thức được khai máy.
Đạo diễn là một nữ đạo diễn rất nổi tiếng, đặc biệt giỏi làm phim đề tài phụ nữ.
Bọn họ mời tôi làm cố vấn biên kịch.
Tôi đồng ý.
Địa điểm quay nằm ngay tại Lệ Giang.
Tôi thường xuyên tới phim trường.
Nhìn câu chuyện mình từng viết được tái hiện lại trước mắt, cảm giác thật sự rất kỳ diệu.
Người đóng nữ chính là một diễn viên mới tên Lâm Vy.
Tên rất giống tôi.
Cô ấy có khí chất rất đặc biệt.
Diễn được cả sự mạnh mẽ lẫn dịu dàng của nữ chính.
Có một hôm quay cảnh quan trọng.
Nữ chính sau ly hôn, một mình tới Lệ Giang.
Trong sân homestay, cô đứng nhìn núi tuyết rồi bật khóc.
Cảnh đó Lâm Vy diễn cực kỳ tốt.
Sau khi đạo diễn hô “cắt”, cô ấy vẫn chìm trong cảm xúc, khóc mãi không dừng được.
Tôi bước tới, đưa cho cô ấy một tờ giấy.
“Chị Vy…”
Cô lau nước mắt.
“Cảnh này chị viết kiểu gì vậy?”
“Đau lòng quá…”
“Bởi vì chị từng trải qua.”
Tôi cười nhẹ.
Cô ấy nhìn tôi.
Trong mắt có sự ngưỡng mộ.
Có đồng cảm.
Cũng có tò mò.
“Vậy sau đó thì sao?”
“Chị thật sự giống như trong sách viết ấy, bước ra được rồi sao?”
“Bước ra được rồi.”
Tôi đáp.
“Hơn nữa còn gặp được người tốt hơn.”
“Cũng gặp được phiên bản tốt hơn của chính mình.”
Cô ấy cười.
“Thật tốt.”
“Chị Vy, sách của chị đã cho rất nhiều người sức mạnh.”
“Em cũng là vì đọc sách của chị nên mới quyết định tới casting.”
“Em muốn để nhiều cô gái giống em biết rằng…”
“Ly hôn không đáng sợ.”
“Bị phản bội cũng không đáng sợ.”
“Chỉ cần không từ bỏ bản thân…”
“Nhất định sẽ bước ra được.”
“Em sẽ làm được.”
Tôi nói.
“Em sẽ trở thành một diễn viên rất giỏi.”
Quá trình quay phim diễn ra rất thuận lợi.
Ba tháng sau chính thức đóng máy.
Trong tiệc đóng máy, đạo diễn nâng ly với tôi.
“Tô Vy, cảm ơn em đã viết ra một câu chuyện hay như vậy.”
“Nó không chỉ là một câu chuyện.”
“Mà còn là một loại sức mạnh.”
Tôi cũng nâng ly đáp lại.
“Cũng cảm ơn chị…”
“Đã quay nó đẹp như vậy.”
Tối hôm đó tôi uống hơi nhiều.
Chu Tử Dương tới đón tôi.
Tôi tựa vào vai anh, luyên thuyên nói không ngừng.
“Tử Dương…”
“Em cảm thấy mình thật may mắn.”
“Hửm?”
“Mặc dù từng trải qua rất nhiều chuyện không tốt…”
“Nhưng em gặp được anh.”
“Gặp được Tiểu Vũ.”
“Gặp được rất nhiều người tốt.”
“Hơn nữa em còn có thể viết.”
“Còn có thể dùng con chữ để sưởi ấm người khác.”
“Em thật sự rất may mắn.”
“Anh cũng rất may mắn.”
Anh hôn nhẹ lên trán tôi.
“May mắn vì được gặp em.”
Mùa thu năm ấy, bộ phim chính thức phát sóng.
Rating rất cao.
Cũng tạo nên rất nhiều cuộc thảo luận.
Rất nhiều người nói họ nhìn thấy chính mình trong nữ chính.
Đồng thời cũng nhìn thấy hy vọng.
Sách của tôi lại tái bản thêm lần nữa.
Biên tập nói có khả năng sẽ vượt mốc một triệu bản.
Tôi bật cười, bảo đừng tạo áp lực cho tôi.
Cuộc sống bình yên mà đủ đầy.
Tình cảm giữa tôi và Chu Tử Dương cũng ngày càng tốt hơn.
Giống như rượu lâu năm.
Càng ủ càng đậm vị.
Mùa đông năm ấy…
Chu Tử Dương cầu hôn tôi.
Không có nghi thức hoành tráng nào cả.
Chỉ là ngay trong sân homestay.
Bên cạnh chiếc bàn mà chúng tôi thường ngồi.
Anh lấy chiếc nhẫn ra, quỳ một gối xuống.
“Vy Vy.”
“Gả cho anh nhé?”
“Anh không dám nói mình có thể cho em cuộc sống giàu sang thế nào.”
“Nhưng anh bảo đảm…”
“Anh sẽ dùng toàn bộ tình yêu của mình để bảo vệ em cả đời bình an.
”
Tôi vừa khóc vừa cười.
“Được.”
Chiếc nhẫn rất đơn giản.
Một vòng trơn bình thường.
Mặt trong khắc chữ cái viết tắt tên của chúng tôi.
Anh nói đợi sau này có tiền rồi sẽ đổi cho tôi chiếc lớn hơn.
Tôi bảo…
Chiếc này đã rất tốt rồi.
Tình yêu chưa bao giờ nằm ở kích thước của kim cương.
Mà nằm ở khoảng cách giữa hai trái tim.
Ngày cưới được định vào mùa xuân năm sau.
Tiểu Vũ làm phù dâu.
Tiểu Nguyệt và Lạp Mỗ là đội chị em.
Homestay tạm ngừng kinh doanh.
Chúng tôi muốn tổ chức một đám cưới nhỏ thôi.
Ấm áp là đủ.
Sau khi thiệp mời được gửi đi, chúng tôi nhận được rất nhiều lời chúc phúc.
Bạn đại học.
Đồng nghiệp cũ.
Cả những độc giả của tôi nữa.
Trần Hạo cũng nhận được thiệp cưới.
Đó là ý của Lý Duyệt.
Cô ấy nói, nếu đã buông bỏ rồi thì cứ đường hoàng mà mời.
Cũng xem như một kiểu hòa giải.
Anh trả lời rằng chúc mừng tôi.
Nhưng có lẽ không tới được vì phải chăm sóc mẹ.
Tôi đáp:
“Hiểu rồi. Bảo trọng.”
Trước ngày cưới một hôm, tôi nhận được một kiện chuyển phát nhanh.
Mở ra…
Là một đôi vòng vàng.
Rất tinh xảo.
Kiểu dáng nhìn qua đã biết là đồ của thế hệ trước để lại.
Bên trong có một tấm thiệp.
Là nét chữ của Trần Hạo:
“Vy Vy, chúc em tân hôn hạnh phúc.”
“Đây là đồ bà nội anh để lại.”
“Vốn dĩ nên thuộc về em.”
“Bây giờ coi như trả về đúng chỗ.”
“Chúc em hạnh phúc.”
“—— Trần Hạo”
Tôi cầm đôi vòng ấy nhìn rất lâu.
Cuối cùng vẫn cất nó vào ngăn kéo.
Có vài thứ…
Một khi đã qua rồi thì chính là đã qua rồi.
Không hận.
Nhưng cũng sẽ không quay đầu nhận lại nữa.
Ngày cưới hôm đó, thời tiết cực kỳ đẹp.
Dưới sự giúp đỡ của Tiểu Vũ, tôi mặc váy cưới vào.
Người trong gương…
Cười rạng rỡ đến như vậy.
“Đẹp thật.”
Tiểu Vũ đỏ hoe mắt.
“Vy Vy nhà mình cuối cùng cũng tìm được hạnh phúc rồi.”
“Cậu cũng sẽ có thôi.”
Tôi ôm cô ấy.
Hôn lễ được tổ chức ngay trong sân homestay.
Rất nhiều người tới.
Biên tập của tôi.
Đại diện độc giả.
Khách quen của homestay.
Còn có cả người nhà của Chu Tử Dương.
Nghi thức đơn giản.
Lời thề chân thành.
Những lời chúc phúc ấm áp.
Lúc trao nhẫn, tay Chu Tử Dương run đến rõ ràng.
Tôi bật cười nắm chặt lấy tay anh.
“Đừng căng thẳng.”
Anh cười.
“Anh không căng thẳng.”
“Là vì quá hạnh phúc thôi.”
Sau đó, trong tiếng vỗ tay và chúc phúc của tất cả mọi người…
Anh cúi đầu hôn tôi.
Khoảnh khắc đó…
Ánh nắng vừa đẹp.
Gió vừa dịu.
Nụ cười của mọi người đều chân thành đến vậy.
Tôi biết.
Cuộc đời mình từ nay về sau…
Thật sự đã bắt đầu lại rồi.
Buổi tối, khách khứa lần lượt rời đi.
Tôi và Chu Tử Dương ngồi ngoài sân ngắm sao.
“Vợ à.”
Anh gọi tôi.
Lần đầu tiên dùng cách xưng hô này.
“Hửm?”
“Cảm ơn em.”
“Đã đồng ý gả cho anh.”
“Em cũng cảm ơn anh.”
“Đã đồng ý cưới em.”
Chúng tôi nhìn nhau rồi bật cười.
“Tử Dương.”
“Hửm?”
“Chúng ta sẽ luôn hạnh phúc như thế này chứ?”
“Chắc chắn.”
Anh nắm lấy tay tôi.
“Anh bảo đảm.”
Tôi tin.
Bởi vì lần này…
Tôi đã chọn đúng người.
Cũng chọn đúng cuộc đời của chính mình.
Núi tuyết Ngọc Long phía xa dưới ánh trăng phản chiếu thứ ánh sáng bạc dịu dàng.
Thánh khiết.
Đẹp đẽ.
Giống như tương lai của chúng tôi vậy.
Chaporia
Bình Luận (0)