Có lẽ cô căn bản không tới.
Đối với người như cô, một buổi lễ tốt nghiệp có lẽ chẳng mang ý nghĩa gì cả.
Tôi không phân rõ được trong lòng mình là thất vọng hay nhẹ nhõm.
Tôi đã chuẩn bị rất lâu.
Muốn nhân hôm nay, chính miệng nói với cô một câu “cảm ơn”.
Cũng muốn nói với cô rằng tôi sẽ trả lại tiền.
Nhưng đến cả người tôi cũng không tìm thấy.
Ngay lúc tôi chuẩn bị rời đi, phía sau bỗng truyền tới một giọng nói.
“Trần Trì.”
Tôi đột ngột quay đầu lại.
Là Cố Vãn Vãn.
Cô cũng mặc lễ phục cử nhân, mái tóc dài buông xuống vai, trang điểm nhẹ.
Rất đẹp.
Cô đứng một mình cách đó không xa, lặng lẽ nhìn tôi.
“Chúc mừng.”
Cô nói.
“Cậu cũng vậy.”
Tôi cảm thấy giọng mình hơi khàn.
“Lấy được offer rồi?”
“Ừ, lấy được rồi.”
“Vậy thì tốt.”
Cô gật đầu, trên mặt không có biểu cảm gì rõ rệt.
Giữa chúng tôi rơi vào im lặng.
Xung quanh người tới người lui, náo nhiệt ồn ào.
Chỉ có hai chúng tôi đứng ở đây, giống như một khung hình điện ảnh tách biệt, không tiếng động.
Tôi muốn nói chuyện tiền bạc.
Muốn cho cô xem tài khoản ba vạn tệ của mình, muốn nói cho cô nghe kế hoạch hoàn trả của tôi.
Nhưng lời đến bên miệng lại nuốt xuống.
Đứng trước cô gái sắp tới Phố Wall như cô…
Mức lương ít ỏi của tôi, kế hoạch này của tôi, liệu có buồn cười lắm không?
Tôi không muốn tiếp tục phơi bày sự chật vật và thấp kém của mình trước mặt cô nữa.
“Tôi…”
Tôi vừa định nói gì đó.
Cô lại mở lời trước.
“Tôi phải đi rồi.”
“Đi Mỹ?”
“Ừ.”
“Thuận buồm xuôi gió.”
Tôi nói.
Cô nhìn tôi một cái, ánh mắt rất sâu.
“Trần Trì.”
Cô đột nhiên gọi tên tôi.
“Khoản tiền đó, cậu không cần trả.”
Tôi sững người.
“Đó là tiền tôi thua cược, không liên quan tới cậu.”
Nói xong, cô dừng lại một chút, rồi bổ sung thêm một câu:
“Cậu chẳng phải đã dựa vào chính mình để giành được thứ mình muốn rồi sao?”
Nói xong, cô không đợi tôi trả lời mà quay người rời đi.
Tôi nhìn bóng lưng cô hòa vào dòng người, càng lúc càng xa.
Một chiếc xe màu đen dừng trước cổng trường.
Cô lên xe, rất nhanh đã biến mất.
Tôi đứng tại chỗ rất lâu, rất lâu vẫn không nhúc nhích.
Trong tay là bằng tốt nghiệp và bằng học vị, nặng trĩu.
Cô nói, tôi không cần trả nữa.
Cô nói, tôi đã thắng rồi.
Nhưng trong lòng tôi lại thấy trống rỗng hơn.
Cuộc giao dịch giữa chúng tôi bị cô đơn phương kết thúc.
Đến cả cơ hội trả nợ, tôi cũng không còn nữa.
Sợi dây giữa tôi và cô, thứ mà tôi dùng hết sức muốn giật đứt…
Lại bị cô nhẹ nhàng phất tay cắt bỏ.
Giống như tôi dốc toàn lực tung ra một cú đấm…
Cuối cùng lại đánh vào bông mềm.
Bất lực.
Mờ mịt.
Bốn năm.
Kết thúc rồi.
Câu chuyện giữa tôi và Cố Vãn Vãn…
Cũng kết thúc rồi.
Ít nhất, khi ấy tôi đã nghĩ như vậy.
07
Ngày đầu tiên đi làm, nhân sự dẫn tôi tham quan công ty.
Cửa kính sát đất khổng lồ, bên ngoài là những tòa nhà chọc trời san sát nhau.
Ai nấy đều bước đi vội vã, trên mặt là vẻ mệt mỏi và hưng phấn kiểu tinh anh.
Trong không khí tràn ngập mùi caffein và tiền bạc.
Mùi vị ấy rất giống với Kim Bích Huy Hoàng bốn năm trước, nhưng lại hoàn toàn khác.
Tiền ở nơi đó là để phung phí, là trò chơi.
Còn tiền ở đây là mục tiêu, là nhiên liệu.
Tôi nhanh chóng thích nghi với cuộc sống ở nơi này.
Hoặc nên nói là tôi đã nối liền không chút đứt đoạn với trạng thái sống suốt bốn năm đại học của mình.
Kỷ luật.
Hiệu quả.
Mục tiêu rõ ràng.
Người khác chín giờ đi làm, tôi tám giờ đã tới.
Người khác sáu giờ tan ca, tôi tăng ca tới tận khuya.
Đồng nghiệp gọi tôi là “vua cuốn”.
Ban đầu là trêu chọc.
Sau này là kính nể.
Tôi không để tâm.
Thứ họ theo đuổi là thăng chức tăng lương, là thưởng cuối năm, là cổ phiếu quyền chọn.
Thứ tôi theo đuổi chỉ là một con số.
Chín vạn.
Tôi mở một thẻ ngân hàng mới.
Mỗi lần lương về tài khoản, sau khi trừ chi phí sinh hoạt cơ bản, toàn bộ số còn lại tôi đều chuyển vào đó.
Tôi không còn đặt cho mình “mức giới hạn cứng” tám trăm tệ như hồi đại học nữa.
Nhưng tôi vẫn giữ thói quen tiết kiệm.
Không mua đồ xa xỉ.
Không tham gia những cuộc xã giao vô nghĩa.
Sở thích duy nhất của tôi là tới phòng gym dưới tòa nhà công ty.
Cuộc sống của tôi đơn giản như một đường thẳng.
Một năm sau, tôi trở thành trụ cột nghiệp vụ của nhóm.
Hai năm sau, tôi độc lập phụ trách một dự án quan trọng, tiền thưởng cuối năm đã lên tới sáu chữ số.
Ba năm sau, tôi được thăng chức làm quản lý dự án, dưới tay có cả một đội ngũ nhỏ.
Trong “tài khoản hoàn trả” của tôi, con số kia từ lâu đã vượt qua chín vạn.
Thậm chí tôi còn tính cả “tiền lãi” của khoản tiền ấy suốt tám năm theo mức lãi suất quản lý tài sản cao nhất của ngân hàng, làm tròn thành một con số đẹp.
Mười hai vạn.
Tiền đã chuẩn bị xong rồi.
Nhưng chủ nợ lại biến mất.
Sau khi tốt nghiệp, Cố Vãn Vãn giống như bốc hơi khỏi nhân gian.
Tôi từng thử tìm cô.
Lật tung toàn bộ mạng xã hội, nhưng không tìm được bất kỳ tài khoản hoạt động nào tên “Cố Vãn Vãn” phù hợp điều kiện.
Tôi cũng hỏi Chu Hạo.
Cậu ta cũng không biết.
“Người ta sang Mỹ rồi, vốn đâu còn là người của cùng một thế giới với tụi mình nữa, làm sao còn liên hệ được.”
Chu Hạo nói trong điện thoại.
Cậu ta về quê, làm việc ở một đơn vị nhà nước, sống từng bước ổn định, chuẩn bị kết hôn.
Chúng tôi thỉnh thoảng vẫn liên lạc, nhưng nói chuyện cũng chỉ xoay quanh những vụn vặt đời thường.
Cái tên Cố Vãn Vãn trở thành một điều cấm kỵ.
Không còn ai nhắc tới nữa.
Tôi để nguyên mười hai vạn tệ ấy trong thẻ, chưa từng động tới.
Nó giống như một tấm bia lạnh băng, tưởng niệm quãng thanh xuân vừa hèn mọn vừa méo mó của tôi.
Cũng giống như một nhiệm vụ vĩnh viễn không thể hoàn thành, luôn nhắc nhở tôi rằng mình còn nợ một người.
Năm thứ tư đi làm, tôi trả trước tiền mua một căn hộ không lớn nhưng có tầm nhìn rất đẹp trong thành phố này.
Tôi cũng mua xe.
Không phải xe sang.
Nhưng đủ để tôi có một lớp vỏ thép có thể tự do di chuyển trong thành phố khổng lồ này.
Tôi đứng trước cửa kính sát đất trong nhà mình, nhìn ánh đèn của hàng vạn gia đình ngoài kia.
Tôi có sự nghiệp riêng.
Có nhà riêng.
Có xe riêng.
Chaporia
Bình Luận (0)