Anh Không Đến/Chương 27C. 27
20px

Ánh mắt quét qua đám đông rồi vừa khéo chạm vào ánh nhìn của tôi.

“Mẫn Mẫn.”

Hoắc Dụ Hàn mặc quân phục.

Khi nhìn thấy tôi, đáy mắt anh hiện lên vài phần ý cười.

Rồi tự nhiên lên tiếng chào hỏi.

Đồng thời sải bước đi về phía tôi.

Tôi không ngờ lại gặp anh ở đây.

Những lời anh nói tối qua lại lần nữa hiện lên trong đầu.

Tôi có chút không được tự nhiên.

Nhưng tránh cũng không tránh nổi.

Đành qua loa gật đầu.

Không ngờ sau khi nói ra những lời ấy.

Hoắc Dụ Hàn dường như hoàn toàn buông bỏ mọi dè dặt.

Trên gương mặt vốn luôn lạnh nhạt của anh hiếm hoi xuất hiện một nụ cười.

“Em tới đón người à?”

“Trùng hợp thật, anh có xe đây. Có cần anh đưa em một đoạn không?”

Tôi lập tức lắc đầu.

Đối với Hoắc Dụ Hàn.

Trong tiềm thức tôi vẫn muốn giữ khoảng cách.

“Không cần đâu.”

“Cảm ơn ý tốt của anh.”

Nói xong, tôi dời ánh mắt đi nơi khác.

Hoắc Dụ Hàn còn muốn nói gì đó.

Nhưng tôi căn bản không định cho anh cơ hội.

Tôi chăm chú nhìn về phía cửa ra.

Bỗng giơ tay lên vẫy mạnh.

“Lục Vực, ở đây!”

Lục Vực?

Rõ ràng đây là tên một người đàn ông.

Hoắc Dụ Hàn theo phản xạ nhìn theo hướng mắt của tôi.

Ở lối ra nhà ga.

Một người đàn ông xách túi hành lý đang nhanh chóng đi về phía này.

Anh ta có gương mặt vô cùng tuấn tú.

Trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi.

Mặc áo sơ mi trắng.

Cả người toát lên dáng vẻ của một công tử nhà giàu.

Nhưng khi nhìn thấy tôi.

Đôi mắt đào hoa của anh ta lập tức sáng lên.

Hoắc Dụ Hàn nheo mắt nhìn chằm chằm.

Chỉ một cái liếc mắt, anh đã nhạy bén nhận ra.

Người đàn ông này…

Nhìn thế nào cũng giống một kẻ đào hoa.

Khoảnh khắc kết luận ấy xuất hiện.

Trong lòng Hoắc Dụ Hàn lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo.

Anh vừa định mở miệng.

Nhưng tôi căn bản không có ý định để ý đến anh.

Coi anh như không khí.

Tự mình bước nhanh về phía trước.

“Thế nào?”

“Từ miền Nam tới đây xa như vậy, mệt lắm đúng không?”

Tôi cười trêu chọc.

“So với bên kia thì Kinh Thành thế nào?”

Lục Vực gật đầu rồi lại lắc đầu.

Sau đó ngang nhiên dang tay ôm lấy tôi.

Vừa ôm vừa than vãn:

“Mệt chứ.”

“Nhưng nhìn thấy em là không mệt nữa rồi.”

“Mẫn Mẫn à, em đúng là liều thuốc đặc hiệu của anh đấy.”

Lục Vực hành động quá nhanh.

Đến khi Hoắc Dụ Hàn kịp phản ứng thì tôi đã bị anh ấy ôm vào lòng rồi.

Giữa nơi công cộng mà ôm ôm ấp ấp như vậy.

Còn ra thể thống gì nữa?

Sắc mặt Hoắc Dụ Hàn lập tức tối sầm.

Anh sải bước tới, kéo Lục Vực ra rồi lạnh giọng nói:

“Đồng chí này, xin chú ý giữ khoảng cách nơi công cộng.”

Lúc này Lục Vực mới như phát hiện ra sự tồn tại của anh.

Anh ấy đứng thẳng người lên, dùng ánh mắt dò hỏi nhìn tôi.

Tôi lắc đầu.

Sau đó bước lên chắn trước mặt Lục Vực, lịch sự nói:

“Hoắc Dụ Hàn, đây là bạn của tôi.”

“Anh ấy vừa du học về nước.”

“Đây chỉ là cách chào hỏi bình thường thôi, không có gì quá đáng cả.”

Ánh mắt tôi và Hoắc Dụ Hàn chạm nhau.

Trong khoảnh khắc ấy.

Anh chỉ cảm thấy trong lòng như có một ngọn lửa không rõ nguyên nhân bùng lên dữ dội.

Anh chỉ biết rằng.

Nhìn thấy tôi thân thiết với một người đàn ông khác ngay trước mặt mình.

Dù là cái ôm vừa rồi.

Hay nụ cười tôi dành cho Lục Vực.

Đều khiến anh vừa nóng mắt vừa ngập tràn tức giận và ghen tuông.

Trước đây.

Anh chưa từng biết.

Hóa ra cảm xúc gọi là ghen tị cũng có ngày xuất hiện trên người mình.

Nghĩ đến đây.

Trong lòng Hoắc Dụ Hàn chợt dâng lên vị chua xót khó tả.

Thế nhưng anh vẫn cố đè nén cảm xúc.

Nghiêm giọng nói:

“Đây là Trung Quốc.”

“Là Kinh Thành.”

“Không phải nước ngoài.”

“Đã về nước thì phải tuân theo quy tắc trong nước, giữ khoảng cách thích hợp.”

“Nếu không…”

Ánh mắt sắc bén của anh dừng lại trên người Lục Vực.

Giọng nói càng lạnh hơn.

“Tôi hoàn toàn có thể coi hành vi này là lưu manh, trực tiếp bắt anh ta về điều tra.”

Sắc mặt Hoắc Dụ Hàn vô cùng nghiêm nghị, công chính vô tư.

Nhưng chỉ có chính anh mới biết, lòng ghen tuông trong lòng mình lúc này đang cuộn trào dữ dội đến mức nào.

Còn tôi, sau khi nghe những lời đó của anh, lập tức cau chặt mày.

Tôi chỉ cảm thấy Hoắc Dụ Hàn thật quá vô lý, lại hết sức khó hiểu.

Sự bài xích trong lòng đối với anh lại tăng thêm một phần.

Thậm chí còn thấy lạnh lòng.

Tôi là người đã từng trải qua những năm tháng hỗn loạn đó.

Tôi hiểu rõ hơn ai hết, những cái tội danh vô căn cứ có thể mang đến hậu quả đáng sợ thế nào.

Bây giờ tuy cuộc sống đã khá hơn rồi.

Nhưng một cái mũ “tội lưu manh” lớn như vậy chụp xuống đầu người khác…

Rốt cuộc Hoắc Dụ Hàn có ý gì?

Nghĩ đến đây, cơn giận trong lòng tôi lập tức bùng lên thật sự.

Tôi cười lạnh, không chút khách khí đáp trả:

“Hoắc Dụ Hàn, anh có ý gì vậy?”

“Tôi đã nói với anh rồi, anh ấy vừa từ nước ngoài trở về, nhất thời chưa thích nghi với cách suy nghĩ trong nước mà thôi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...