Anh Không Đến/Chương 29C. 29
20px

Nhưng khi đi ngang qua một con hẻm nhỏ, tôi đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Lông tơ toàn thân dựng đứng.

Tôi xoa xoa cánh tay, chỉ thấy có gì đó rất bất thường nên lập tức tăng nhanh bước chân.

Thế nhưng rất nhanh sau đó, phía sau cũng vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Lúc này muốn chạy đã không còn kịp nữa.

Một lực mạnh bất ngờ đẩy tôi ép sát vào tường.

Chưa kịp hét lên, một con dao đã dí vào thắt lưng tôi.

Bên tai vang lên tiếng cười hạ lưu.

Một giọng đàn ông nhớp nhúa cất lên:

“Người đẹp, anh chỉ muốn làm quen thôi mà, chạy gì chứ?”

Mũi dao lạnh buốt áp sát bên hông.

Tim tôi đập nhanh đến mức như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Giọng nói run rẩy nhưng tôi vẫn cố ép mình bình tĩnh:

“Anh muốn làm gì?”

“Đã nói là làm quen mà.”

Gã đàn ông cười hề hề.

Vừa nói vừa dùng mũi dao lướt dọc theo eo tôi, cuối cùng dừng lại trên mặt.

“Cũng xinh đấy chứ, em gái.”

Gã cười dâm đãng, dùng sống dao nâng cằm tôi lên.

Trong mắt tôi hiện rõ vẻ sợ hãi.

Cả người không ngừng run rẩy.

Tôi chưa từng thấy mình xui xẻo đến thế.

Chỉ một lần đi đường đêm mà lại bị loại người này nhắm tới.

“Nếu anh cần tiền thì trong ví tôi có.”

“Anh cứ lấy hết đi.”

“Tôi sẽ không báo công an đâu.”

Tôi nuốt khan.

Cố gắng dùng tiền bạc để khơi dậy lòng tham của gã.

Nếu hắn chỉ muốn cướp tiền, vậy thì coi như của đi thay người.

Gã thò tay vào túi xách lấy ví tiền của tôi.

Nhìn số tiền bên trong rồi cười hề hề nhét vào túi mình.

Ngay lúc tôi nghĩ mọi chuyện đã kết thúc.

Gã bất ngờ đè tôi xuống đất.

“Tiền thì ông đây lấy.”

“Nhưng đàn bà thì ông đây cũng muốn!”

“Chỉ cần ngoan ngoãn để ông đây vui vẻ, ông đây tự nhiên sẽ tha cho cô.”

Vừa nói, gã vừa cười ghê tởm, bàn tay bắt đầu sờ soạng lung tung.

Tôi hoảng sợ hét lên.

Nhưng chưa đầy một giây sau.

“Bốp!”

Một cái tát giáng mạnh xuống mặt tôi.

Gã tức tối bóp cổ tôi:

“Con đàn bà thối tha!”

“Cho mày la này!”

“Lát nữa ông đây còn nhiều thời gian để mày la lắm!”

Tôi tuyệt vọng giãy giụa.

Nhưng sức lực nam nữ quá chênh lệch.

Tôi hoàn toàn không thể thoát ra.

Ngay khi tôi nghĩ mình sắp rơi vào tuyệt vọng hoàn toàn.

Tiếng bước chân dồn dập lại vang lên.

Ngay sau đó, sức nặng trên người đột nhiên biến mất.

Tiếp theo là những tiếng đấm đá nặng nề vang lên liên tiếp.

Tôi vội ôm chặt cổ áo, lồm cồm bò dậy.

Khi nhìn rõ người vừa xuất hiện, tôi sững sờ.

Là Hoắc Dụ Hàn!

“Đừng đánh nữa!”

“Đại ca, cứu mạng!”

“Tôi biết sai rồi!”

“Tôi xin anh, đừng đánh nữa!”

Tên côn đồ gào khóc cầu xin.

Nhưng vẻ mặt Hoắc Dụ Hàn lạnh lùng hung dữ.

Không hề có ý định dừng tay.

Mãi đến khi tiếng cầu xin và rên rỉ của gã yếu dần đến mức gần như không nghe thấy.

Tôi mới hoàn hồn, lao tới ngăn anh lại.

“Đủ rồi!”

“Đủ rồi!”

“Hoắc Dụ Hàn, anh đánh nữa sẽ chết người mất!”

Giọng tôi vẫn còn run rẩy và nghẹn ngào vì sợ hãi.

Nghe thấy tiếng tôi, Hoắc Dụ Hàn mới buông tay.

Nhìn gương mặt đầy nước mắt của tôi.

Như thể lúc đó anh mới thật sự tỉnh táo lại.

Anh kéo tôi vào lòng.

Giọng nói căng chặt như sợi dây đàn sắp đứt:

“Không sao nữa rồi.”

“Có tôi ở đây.”

Nhìn tên côn đồ nằm thoi thóp dưới đất, tôi vẫn nắm chặt vạt áo Hoắc Dụ Hàn.

Tôi cũng không biết lúc đó mình sợ điều gì hơn.

Là sợ anh đánh chết người.

Hay là sợ hãi vì vừa rồi suýt bị xâm hại.

Tôi chỉ run giọng hỏi:

“Hoắc Dụ Hàn… hắn… hắn chết chưa?”

Ánh mắt lạnh lẽo của Hoắc Dụ Hàn quét qua tên côn đồ.

Anh lạnh giọng đáp:

“Yên tâm.”

“Tôi biết chừng mực.”

“Hắn chưa chết được đâu, chỉ nếm chút đau khổ thôi.”

Lúc ấy tôi mới hơi thả lỏng.

Trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống được đôi chút.

Nhưng vừa thả lỏng.

Toàn bộ căng thẳng và sợ hãi vừa rồi lại đồng loạt ập tới.

Tôi vừa định mở miệng.

Vừa định hỏi anh vì sao lại xuất hiện ở đó.

Thì cổ họng bỗng nghẹn lại.

Trước mắt tối sầm.

Tôi ngất đi.

Khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất ý thức.

Tôi nhìn thấy vẻ mặt đầy lo lắng của Hoắc Dụ Hàn.

Môi anh liên tục mấp máy.

Lớn tiếng gọi tên tôi:

“Lâm Tuệ Mẫn!”

Khi tỉnh lại lần nữa.

Tôi đã nằm trong bệnh viện.

Bên ngoài trời đã sáng hẳn.

“Em tỉnh rồi à?”

Chưa kịp sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.

Tôi đã nghe thấy một giọng nói mang theo vẻ mệt mỏi vang lên bên tai.

Tôi lập tức quay đầu.

Hoắc Dụ Hàn mặc quân phục, khoanh tay ngồi trên chiếc ghế cạnh giường bệnh.

Thấy tôi tỉnh lại.

Anh âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó cầm hộp cơm sắt trên tủ đầu giường, mở nắp rồi đưa cho tôi.

“Cháo trắng tôi vừa mua ở căng tin bệnh viện.”

“Có cho thêm đường.”

“Em ăn một chút đi.”

Tôi ngơ ngác nhận lấy bát cháo.

Ngửi mùi thơm của gạo.

Trong lòng bỗng dâng lên cảm giác hoảng hốt khó tả.

“Tôi… tôi nằm đây bao lâu rồi?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...