Anh Không Đến/Chương 33C. 33
20px

Sau khi xử lý xong bọn chúng, Hoắc Dụ Hàn mới quay đầu nhìn tôi.

Tôi đang ngồi xổm dưới đất, kiểm tra vết thương cho Lục Vực.

Đến khi tiếng đánh nhau ngừng lại, tôi mới ngẩng đôi mắt đẫm lệ lên.

Ánh mắt tôi và Hoắc Dụ Hàn chạm nhau.

Gương mặt anh gần như không có biểu cảm nào.

Chỉ lặng lẽ nhìn tôi như vậy.

Không khí nhất thời trở nên vô cùng gượng gạo.

Tôi cúi đầu, đỡ Lục Vực đứng dậy rồi khẽ nói:

“Hoắc Dụ Hàn, cảm ơn anh.”

Hoắc Dụ Hàn đã khôi phục vẻ lạnh nhạt thường ngày.

Như thể người vừa rồi nóng nảy và đầy bạo khí kia không phải là anh.

Anh thản nhiên đáp:

“Hôm nay tôi chỉ tình cờ đi ngang qua thôi.”

“Cho dù là người khác gặp chuyện này, tôi cũng sẽ giúp.”

“Không cần cảm ơn.”

Nói xong, anh liếc nhìn Lục Vực đang nhăn nhó vì đau.

Khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười đầy châm chọc.

“Nhưng với chút bản lĩnh như vậy, tốt nhất đừng học người khác đứng ra bảo vệ ai.”

Những lời ấy mang theo sự châm chọc nhàn nhạt, khiến tôi nghe mà vô cùng khó chịu.

Sắc mặt tôi lập tức lạnh đi vài phần.

“Chuyện đó không cần anh phải bận tâm.”

Hoắc Dụ Hàn nghẹn lại.

Anh còn muốn nói gì đó, nhưng tôi đã cúi đầu, nhẹ giọng hỏi Lục Vực:

“Anh thấy trong người thế nào?”

“Có cần đến bệnh viện kiểm tra không?”

Sắc mặt Hoắc Dụ Hàn lập tức lạnh hẳn xuống.

Anh quay người bỏ đi.

Tôi ngẩng đầu nhìn theo bóng lưng anh, trong lòng ngổn ngang đủ loại cảm xúc.

Nhưng ngay giây tiếp theo, một tiếng thét thất thanh vang lên phía sau:

“Cẩn thận!”

Tất cả mọi người đồng loạt quay đầu lại.

Tôi nhìn thấy tên mặt sẹo với vẻ mặt đầy oán độc đang cầm dao lao thẳng về phía mình.

Tôi sợ đến mức cổ họng như nghẹn cứng.

Cả người đứng chết lặng tại chỗ, không thể nhúc nhích.

Đúng lúc ấy, một lực mạnh bất ngờ nhào tới đẩy tôi sang bên.

Ngay sau đó là tiếng lưỡi dao đâm xuyên qua vải vóc và da thịt.

Cùng với một tiếng rên đau bị nén lại.

Tôi ngẩng phắt đầu lên.

Hoắc Dụ Hàn đã đẩy tôi ra.

Mũi dao vốn nhắm thẳng vào ngực tôi đã bị lệch hướng, đâm sâu vào vai anh.

Trong nháy mắt, máu từ vết thương tuôn ra xối xả.

Bộ quân phục màu xanh quân đội nhanh chóng bị nhuộm đỏ.

Ánh mắt Hoắc Dụ Hàn lập tức lạnh xuống.

Anh xoay người tung một cú đá, hất ngã tên mặt sẹo đang định bỏ chạy xuống đất lần nữa.

“Dám tập kích quân nhân, mày có biết tội này sẽ bị xử thế nào không?”

Lần này Hoắc Dụ Hàn thật sự nổi giận.

Anh tháo thắt lưng, trói chặt tên mặt sẹo lại trong một tư thế vô cùng khó chịu.

“Tha cho tôi đi!”

“Tôi biết sai rồi!”

“Thủ trưởng, xin anh tha cho tôi!”

Tên mặt sẹo khóc lóc gào thét.

Nhưng Hoắc Dụ Hàn chẳng hề lay động.

Máu vẫn không ngừng chảy ra.

Tôi gần như phát hoảng.

Tôi lao tới kéo lấy anh, giọng run rẩy:

“Anh làm gì vậy?”

“Mau đứng dậy!”

“Đi bệnh viện với tôi!”

“Hoắc Dụ Hàn, đứng lên đi!”

Anh thuận theo mà đứng dậy.

Nhưng chỉ trong tích tắc, thân hình cao lớn ấy đã lảo đảo như sắp ngã.

“Anh không sao chứ?”

“Hoắc Dụ Hàn!”

Tôi vội vàng đỡ lấy anh.

Nhìn vết thương trên vai anh, nước mắt lập tức trào ra.

Hoắc Dụ Hàn lại cong môi cười.

Rõ ràng sắc mặt đã trắng bệch, nhưng anh vẫn cố an ủi tôi:

“Anh là quân nhân.”

“Vết thương nhỏ thế này không đáng gì.”

“Đừng khóc nữa.”

Tôi trợn mắt nhìn anh.

Đúng lúc ấy, Tiểu Trương, người cảnh vệ của anh, lái chiếc xe jeep quân đội vội vã chạy tới.

Tôi không còn tâm trí nghĩ đến chuyện khác.

Vội vàng đỡ Hoắc Dụ Hàn lên xe.

Đến bệnh viện lại là một phen hỗn loạn.

Thấy Hoắc Dụ Hàn bị thương, Tiểu Trương còn sốt ruột hơn cả chính anh.

Cậu ấy chạy ngược chạy xuôi lo mọi thủ tục.

Đến khi Hoắc Dụ Hàn được băng bó xong và chuyển vào phòng bệnh, Tiểu Trương mới thở phào nhẹ nhõm rồi ngồi phịch xuống hành lang.

Trong phòng bệnh.

Hoắc Dụ Hàn nằm trên giường.

Còn tôi ngồi bên cạnh.

Nhìn anh lúc này, tôi không khỏi cảm thấy đúng là xoay vần nhân quả.

Tôi khẽ nhếch môi.

Mới cách đây không lâu, người nằm trên giường bệnh còn là tôi.

Người khăng khăng đòi xuất viện cũng là tôi.

Không ngờ bây giờ vai trò lại đảo ngược.

Nhưng nếu có thể lựa chọn, tôi thà rằng đừng bao giờ xảy ra cảnh tượng như thế này.

Nghĩ vậy, tôi khẽ thở dài rồi hỏi:

“Anh thấy trong người thế nào?”

Hoắc Dụ Hàn vậy mà vẫn còn tâm trạng cười.

Dù môi đã nhợt nhạt vì mất máu.

Anh lắc đầu.

Ánh mắt vẫn luôn dán chặt trên người tôi, không hề che giấu.

Bị anh nhìn như vậy, tôi cảm thấy vô cùng không tự nhiên.

Thấy anh không nói gì, tôi tự đứng dậy.

“Nếu anh không sao thì tôi về trước đây.”

“Bên cửa hàng còn rất nhiều việc phải xử lý.”

“Muộn một chút tôi sẽ quay lại thăm anh…”

Tôi vừa định rời đi thì Hoắc Dụ Hàn bất ngờ nắm lấy tay tôi.

Giọng anh khàn khàn:

“Muộn một chút là khi nào?”

Câu hỏi ấy hoàn toàn không giống những gì Hoắc Dụ Hàn có thể nói ra.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...