“Liên Nương đã mang thai cốt nhục của con rồi, nương sẽ nuôi lớn đứa nhỏ này thật tốt!”
Tạ Lâm Uyên đang bị áp giải ở pháp trường lập tức kích động dữ dội, chống người muốn đứng bật dậy, đáy mắt tràn đầy không thể tin nổi.
“Cái gì?!”
Kết quả lại bị đao phủ ấn trở về.
Tướng quân phu nhân gật đầu, nước mắt lưng tròng.
“Đúng vậy Uyên nhi, con có hậu rồi!”
“Con cứ yên tâm lên đường…”
Vị quan giám trảm mặt lạnh như băng, ném lệnh bài xuống.
“Đã tới giờ, chém!”
Người nhà và đám hạ nhân của tướng quân phu nhân lập tức khóc thành một đoàn.
“Hu hu hu! Đừng mà!”
“Uyên nhi! Uyên nhi…”
“Thế tử gia!”
Ta thầm nghĩ, chàng cứ an tâm lên đường đi, ta sẽ sinh đứa nhỏ trong bụng thật tốt.
Đúng lúc ấy, chợt nghe tiếng vó ngựa phi nước đại.
“Đao hạ lưu nhân!”
07
Tên thái giám truyền chỉ hòa ái nhìn Tạ Lâm Uyên.
“Thế tử gia mời đứng lên, bệ hạ đã tỉnh rồi, muốn triệu kiến ngài đấy!”
Toàn bộ người ở đó đều sững sờ.
Vị quan giám trảm kia là người của thái tử, nghe vậy mồ hôi lạnh lập tức túa đầy trán.
“Trần công công, lời ngài nói là thật sao?”
“Bệ hạ… thật sự tỉnh rồi?”
Trần công công là tổng quản thái giám bên cạnh hoàng đế.
Nghe vậy liền hừ lạnh.
“Chẳng lẽ còn giả được?”
“Bệ hạ là chân long thiên tử, có thần tiên tổ tông phù hộ, đương nhiên sẽ không xảy ra sơ suất!”
Tên quan kia còn muốn hỏi:
“Vậy thái tử…”
Trần công công lạnh giọng đáp:
“Thái tử có hiềm nghi mưu phản, dùng vu cổ chi thuật nguyền rủa bệ hạ, hiện đã bị giam vào lãnh cung, chờ xử lý!”
Lượng thông tin này quá lớn.
Bọn họ dám nói, ta còn không dám nghe.
Cái gì gọi là thái tử mưu phản, dùng vu cổ nguyền rủa thiên tử?
Hoàng đế trước đó hôn mê là do con trai ruột mình giở trò?
Vậy chẳng phải Tạ Lâm Uyên, người thân tín bên cạnh hoàng đế, sẽ xoay người rồi sao?
Mà Tạ Lâm Uyên xoay người…
Thế thì nữ nhân đã cưỡng ép hắn hai lần, còn ép hắn sinh con như ta, liệu còn đường sống không?
Nghĩ tới đây, toàn thân ta lập tức run lên một cái.
Ta vội vàng theo tướng quân phu nhân trở về phủ tướng quân.
Nhân lúc cả phủ đang bận rộn chuẩn bị nghênh đón Tạ Lâm Uyên bình an trở về, ai nấy lo đến sứt đầu mẻ trán, ta liền dẫn theo ba tiểu bảo cùng vàng bạc châu báu, chui qua lỗ chó bỏ trốn luôn.
Đại Bảo nhỏ giọng hỏi ta:
“Nương thân, vì sao chúng ta phải chui lỗ chó vậy?”
Nhị Bảo mềm mềm ngoan ngoãn nói:
“Nương thân, Nhị Bảo nhớ tổ mẫu, tổ mẫu còn làm điểm tâm cho Nhị Bảo ăn nữa.”
Tam Bảo dụi mắt lẩm bẩm:
“Nương thân, buồn ngủ quá, Tam Bảo muốn ngủ ngủ, không muốn chạy tới chạy lui đâu…”
Ba đứa xui xẻo này đúng là bị gấm vóc ngọc ngà của phủ tướng quân làm cho hư người rồi, quên luôn mẫu thân ruột của mình chỉ là một người bán đậu phụ.
Ta nghiêm mặt nói với ba tiểu bảo:
“Phủ tướng quân có tốt đến đâu cũng không phải nhà của chúng ta.”
“Cha các con còn đang chờ chúng ta ở nhà.”
“Bây giờ chúng ta về nhà!”
Nơi có phu quân mới là nhà của ta.
Chúng ta không thể vì vinh hoa phú quý mà tướng quân phu nhân hứa hẹn, liền vứt bỏ chàng được!
Phu quân!
Liên Nương chỉ thủ tiết cho mình chàng thôi!
Ta thuê một cỗ xe ngựa, mang theo ba tiểu bảo, vội vã lên đường về quê.
Dù sao Tạ Lâm Uyên cũng đã không sao rồi, sau này hắn thăng quan tiến tước, muốn kiểu nữ nhân nào mà chẳng có, khối người tranh nhau sinh con cho hắn, chắc cũng chẳng thiếu đứa nhỏ trong bụng ta.
Không ngờ giữa đường lại gặp một người quen.
Giang Đào Hoa thở hồng hộc, chặn trước xe ngựa của ta.
“Liên… Liên Nương!”
“Xin muội nể tình đồng hương, cho ta đi nhờ một đoạn.”
Ta kinh ngạc nhìn nàng ấy.
Chaporia
Bình Luận (0)