Cái này cũng quá huyền huyễn rồi.
“Vậy cô ta tiếp cận tôi để làm gì?”
Biểu cảm Thẩm Triệt vô cùng nghiêm trọng.
“Tôi không biết.”
“Nhưng chắc chắn không có ý tốt.”
“Thể chất ‘vạn pháp bất xâm’ như cô đối với yêu ma quỷ quái chẳng khác gì thịt Đường Tăng.”
“Kẻ muốn ăn cô để tăng tu vi.”
“Kẻ muốn có được cô để làm lá chắn bảo hộ.”
“Nhìn phong cách hành sự của Lâm Vy, cô ta e là thuộc kiểu thứ hai.”
“Có khả năng cô ta muốn thông qua việc hợp tác với cô để nhiễm vận khí của cô, giúp ích cho việc tu luyện hoặc sự nghiệp.”
Tôi bắt đầu thấy sợ.
“Vậy tôi phải làm sao?”
Thẩm Triệt nắm lấy tay tôi.
“Đừng sợ.”
“Có tôi ở đây.”
“Binh đến tướng chặn, nước tới đất ngăn.”
“Một con chồn nhỏ thôi, chưa lật nổi trời đâu.”
Tay anh rất ấm, cũng rất có lực.
Khiến tôi lập tức an tâm hơn nhiều.
Nhưng cả hai chúng tôi đều đánh giá thấp quyết tâm và thủ đoạn của con “chồn vàng” này.
Vài ngày sau, dự án xảy ra vấn đề.
Phương án công ty chúng tôi nộp lên bị tố đạo nhái.
Mà bên tố cáo… chính là công ty của Lâm Vy.
“Bằng chứng” cô ta đưa ra giống phương án của chúng tôi tới chín mươi phần trăm.
Nhưng thời gian nộp lại sớm hơn chúng tôi một ngày.
Cả công ty nổ tung.
Sếp gọi tôi lên văn phòng, chửi cho một trận té tát.
Nói tôi làm lộ bí mật công ty khiến ông ta thiệt hại nặng nề.
Bắt tôi lập tức đình chỉ công tác để điều tra.
Tôi có miệng cũng không giải thích nổi.
Tôi biết đây là trò của Lâm Vy.
Cô ta dùng yêu thuật đánh cắp phương án của chúng tôi.
Nhưng tôi biết giải thích kiểu gì đây?
Nói với sếp rằng đối tác của tôi là chồn vàng tinh sao?
Ông ta chỉ nghĩ tôi bị điên thôi.
Tôi thất hồn lạc phách bước ra khỏi công ty.
Bên ngoài trời đang mưa lớn.
Tôi không che ô, mặc cho nước mưa lạnh buốt dội xuống người.
Tủi thân, tức giận, bất lực.
Đủ loại cảm xúc dâng trào.
Ngay lúc tôi chật vật nhất.
Một chiếc ô xuất hiện trên đầu tôi.
Là Thẩm Triệt.
Anh không hỏi gì cả, chỉ cởi áo khoác của mình khoác lên người tôi.
Sau đó kéo tôi ôm chặt vào lòng.
“Đừng sợ.”
“Anh sẽ giúp em đòi lại công bằng.”
8
Thẩm Triệt nói muốn đối phó với Hoàng Tiên thì không thể dùng cứng đối cứng.
Bọn chúng giỏi nhất là mượn lực phản đòn, lại cực kỳ gian xảo.
Phải tìm được điểm yếu rồi đánh một phát trí mạng.
“Hoàng Tiên sợ gì nhất?”
Tôi hỏi.
Thẩm Triệt suy nghĩ một lúc.
“Sợ gà trống, sợ máu chó… và sợ ủy ban kỷ luật.”
Tôi: “… Cái cuối cùng là cái quỷ gì vậy?”
Thẩm Triệt nghiêm túc nói:
“Tôi quen một Hoàng Tiên tu luyện năm trăm năm, từng làm tới chức đứng đầu một tỉnh.”
“Kết quả bị ủy ban kỷ luật mời đi uống trà, sau một đêm bị đánh về nguyên hình.”
“Nó nói ‘hạo nhiên chính khí’ của ủy ban còn đáng sợ hơn thiên lôi.”
Tôi: “…”
Tôi cảm thấy thế giới quan của mình lại được cập nhật lần nữa.
“Vậy còn Lâm Vy?”
“Cô ta là doanh nhân, ủy ban kỷ luật không quản được.”
Thẩm Triệt xoa cằm.
“Nhưng đã là yêu thì nhất định có tử huyệt.”
“Chúng ta phải ép cô ta hiện nguyên hình.”
Kế hoạch của Thẩm Triệt rất đơn giản mà thô bạo.
Anh dò được tối nay Lâm Vy sẽ tham gia một buổi tiệc thương mại.
Anh định cho cô ta một “bất ngờ”.
Buổi tối, Thẩm Triệt thay một bộ vest cực kỳ đẹp trai.
Tóc cũng được chỉnh chu cẩn thận.
Đúng là có vài phần dáng vẻ tổng tài bá đạo.
Tôi với tư cách bạn gái đi cùng cũng thay váy dạ hội.
Chúng tôi trà trộn vào bữa tiệc.
Rất nhanh đã nhìn thấy Lâm Vy được mọi người vây quanh như trăng sáng giữa sao.
Hôm nay cô ta mặc váy đỏ dài, xinh đẹp rực rỡ.
Đang cười nói với mấy ông lớn giới thương nghiệp.
Thẩm Triệt cầm hai ly champagne bước tới.
“Giám đốc Lâm, ngưỡng mộ đã lâu.”
Lâm Vy nhìn thấy chúng tôi, ánh mắt khẽ dao động.
Nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại.
“Hóa ra là cô Tô và… vị tiên sinh này.”
Thẩm Triệt mỉm cười.
“Tôi họ Thẩm, là bạn trai của Khanh Khanh.”
Chaporia
Bình Luận (0)