20px

Anh chỉ cười:

“Không sao, không nhớ cũng được.”

Tuần thứ hai, mẹ tôi gọi.

Muốn giới thiệu tôi với một nam sinh tên Tưởng Dạng.

Tôi miễn cưỡng đồng ý, định tự xử lý.

May mà Tưởng Dạng này cũng không muốn yêu đương theo sắp xếp.

Hai đứa phối hợp diễn cực hợp.

Cùng nhau lừa phụ huynh.

Thậm chí còn đi ăn mừng bằng một nồi lẩu cay.

Mà tôi thì hoàn toàn không để ý điện thoại bên cạnh đang rung.

Ở London, cách xa ngàn dặm, Lục Tự Bạch mãi vẫn không gọi được cho tôi.

Sắc mặt anh lạnh đi vài phần.

Mấy ngày gần đây, tôi luôn lấy cớ bận rộn, bỏ lỡ thời gian gọi video hoặc gọi điện đã hẹn với anh, ngay cả tin nhắn cũng trả lời rất ngắn.

Tâm trạng Lục Tự Bạch cực kỳ không tốt.

Anh day day ấn đường.

“Hỏi người đang theo dõi ở đại học A xem cô ấy đang làm gì. Bị bệnh à?”

Trợ lý đặc biệt gật đầu.

Khoảng nửa tiếng sau, trong nước gửi tin đến.

Trợ lý đặc biệt khó khăn nuốt nước bọt, cẩn thận báo với Lục Tự Bạch:

“Lục tổng, cô Chu…”

“Nói.”

“Gần đây cô Chu hình như qua lại khá thân với một nam sinh.”

Lục Tự Bạch lập tức ngẩng mắt.

Xương mày sâu rõ, ánh mắt u ám lạnh lẽo đến mức khiến người ta sợ hãi.

Trông y như vợ mình chạy theo gã đàn ông ch.ó má nào khác vậy.

Tối hôm đó, sau khi tôi và Tưởng Dạng hẹn nhau sau này kết hôn sẽ mừng cưới nhau hai trăm tệ thì tôi mới về ký túc xá.

Lấy điện thoại ra xem, đầu tôi lập tức to ra.

Lục Tự Bạch gọi cho tôi rất nhiều cuộc.

Tôi để chế độ rung nên hoàn toàn không để ý.

C.h.ế.t tiệt!

Tôi vội gọi lại, nhưng điện thoại báo đã tắt máy.

Giờ này, bên London là hơn hai giờ chiều.

Chắc Lục Tự Bạch đang họp gì đó, vậy trước khi ngủ tôi gọi lại.

Kết quả đến trước khi ngủ vẫn là tắt máy.

Người đâu rồi?

Tôi lo lắng không thôi, cả đêm ngủ không ngon.

Sáng hôm sau, việc đầu tiên sau khi mở mắt là gọi cho anh bạn trai thân yêu của tôi.

Lần này gọi được.

Nhưng sau khi bắt máy, Lục Tự Bạch không dịu dàng gọi tên tôi như mọi khi.

Anh chỉ im lặng.

Tôi nghi hoặc, lên tiếng trước:

“Anh à, anh sao vậy?”

“Không sao.”

“Nhưng giọng anh nghe không giống không sao. Anh đợi em rửa mặt đã, mình gọi video được không?”

“Không cần, anh chỉ hơi mệt vì công việc thôi.

“Vậy à.”

Lục Tự Bạch kiếm được nhiều tiền, đúng là cũng mệt thật.

Mấy ngày tôi dưỡng bệnh ở căn hộ của anh, anh tranh thủ từng chút thời gian để họp và gọi điện.

Trợ lý đặc biệt thỉnh thoảng còn đem tài liệu đến tận cửa cho anh ký.

Suy nghĩ một hồi… một cô bạn gái đạt chuẩn thì phải biết cung cấp giá trị cảm xúc cho bạn trai, thế là tôi quyết định kể chuyện gần đây mình liên thủ với Tưởng Dạng xử lý việc kia cho anh nghe.

Để anh vui một chút.

“Anh, em kể anh nghe chuyện này, gần đây em…”

“Này chị em, nếu cậu đi căn tin thì mua giúp tớ hai cái bánh rán trứng, thêm thanh cay nhé, cảm ơn!”

“Được được!”

Trong ống nghe đột nhiên truyền đến tiếng hai cô gái nói chuyện.

Tôi khựng lại.

Khoan đã.

Sao thứ tiếng nước ngoài này tôi lại nghe hiểu?

Sao giọng người nước ngoài này lại giống y hệt giọng một nữ sinh ở ký túc xá bên cạnh?

Nhận ra điều gì đó, tôi lập tức lao đến bên cửa sổ.

Chỉ thấy dưới lầu ký túc xá nữ.

Lục Tự Bạch cầm áo vest đứng dưới một gốc cây, sắc mặt âm trầm, tóc hơi rối.

Tôi vội vàng rửa mặt qua loa rồi chạy xuống lầu.

Hai mắt sáng lên, tôi kéo Lục Tự Bạch đến một góc vắng người.

Không còn cách nào khác, người này đẹp trai quá, đứng đâu cũng hút mắt.

“Không phải anh nói đi ba tuần sao? Sao mới hết tuần thứ hai đã về sớm rồi?”

“Về thăm em.”

Giọng anh rất trầm, khóe mắt cũng đỏ.

Tôi đau lòng không thôi.

“Mình gọi video cũng có thể gặp mà, anh ngồi máy bay mười mấy tiếng như vậy không mệt sao?”

“Không mệt.”

Lục Tự Bạch gượng cười.

“Chu Nhiễm, nghĩ đến em là anh không thấy mệt.”

Tim tôi ngọt đến muốn c.h.ế.t, lập tức nhón chân định hôn anh.

Nhưng Lục Tự Bạch lại nghiêng đầu tránh đi.

Tôi: “?”

Tôi cuống lên.

“Anh à, sao anh không hôn em? Trước khi xuống lầu em đ.á.n.h răng rồi mà.”

“Nếu bạn trai em biết sẽ không vui, thôi bỏ đi. Anh không nỡ để em khó xử trước mặt cậu ta.”

Lục Tự Bạch rũ mắt, bờ vai rộng vốn luôn thẳng tắp hơi sụp xuống.

Trông còn có chút đáng thương.

Đồng thời, một mùi trà xanh khó hiểu ập thẳng vào mặt.

Tôi ngơ ngác.

“Bạn trai nào biết sẽ không vui? Anh chẳng phải bạn trai em sao? Em hôn anh mà anh không vui à?”

“Anh vui, rất vui.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...