Lách kiểm soát ngoại hối.

Nếu đặt vào thời điểm hiện tại…

Nhẹ thì phạt tiền.

Nặng thì truy cứu trách nhiệm hình sự.

Cho dù đã qua thời hiệu truy tố, một khi chuyện này bị tung ra…

Danh tiếng nhà họ Tô, Khải Nhuận Group của Tô Cẩm Hoa, thậm chí cả vị trí của tôi ở Quân Lan Capital…

Đều sẽ bị ảnh hưởng cực lớn.

“Cô.”

Tôi siết chặt điện thoại.

“Điều kiện của Tôn Hạc Minh là gì?”

“Thứ nhất…” Tô Cẩm Hoa nói chậm rãi. “Khải Nhuận ký hợp đồng độc quyền vận hành thương hiệu với Đằng Huy trong năm năm.”

“Giá trị hợp đồng là 500.000.000 tệ.”

“Còn điều kiện thứ hai?”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

“Thứ hai…”

“Cháu phải rời khỏi Quân Lan Capital.”

Tôi siết mạnh điện thoại tới mức các khớp ngón tay trắng bệch.

Mục tiêu cuối cùng của Tôn Hạc Minh…

Vẫn là đá tôi ra khỏi cuộc chơi.

Chỉ cần tôi rời khỏi Quân Lan, mảng giải trí sẽ lập tức rắn mất đầu.

Đến lúc đó anh ta chỉ cần nhân cơ hội chen chân vào…

Toàn bộ bàn cờ sẽ về tay anh ta.

“Tô Vãn.” Tô Cẩm Hoa hạ giọng. “Cô có thể ký hợp đồng đó—”

“Không được.”

“Nhưng—”

“Cô.”

Tôi cắt ngang.

“Loại người như Tôn Hạc Minh, cô càng nhượng bộ, anh ta càng được nước lấn tới.”

“Không bao giờ có chuyện cho ăn một lần là đủ.”

“Vậy cháu định làm thế nào?”

Tôi im lặng đúng mười giây.

Sau đó đổi sang một cuộc gọi khác.

Cố Thâm.

Chuông chỉ vang lên một tiếng đã được bắt máy.

“Có chuyện gì?”

“Anh có thể tới nhà tôi một chuyến không?”

“Có việc gấp.”

“Gửi địa chỉ cho tôi.”

Hai mươi lăm phút sau, Cố Thâm ngồi trên sofa phòng khách nhà tôi.

Trước mặt anh là email mà cô vừa chuyển tiếp.

Anh đọc rất lâu.

Từng chữ một.

Năm phút sau mới đặt điện thoại xuống.

“Khoản chuyển tiền ra nước ngoài của cha cô…”

“Là thật?”

“Là thật.”

“Đã qua thời hiệu truy tố chưa?”

“Luật sư nói phải xem thời gian cụ thể với số tiền.”

“Thuộc dạng hồ sơ sát ranh giới.”

“Có thể đã qua.”

“Cũng có thể chưa.”

Cố Thâm tựa lưng vào sofa, đầu ngón tay gõ nhẹ hai cái lên tay vịn.

“Tôn Hạc Minh muốn cô từ chức.”

“Ừ.”

“Nhưng cô sẽ không từ chức.”

Không phải câu hỏi.

“Đương nhiên là không.”

“Tôi chỉ lo…”

“Nếu anh ta thật sự tung chuyện này ra ngoài thì sao?”

“Anh ta sẽ không tung.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

“Sao anh chắc như vậy?”

“Bởi vì đây là lá bài cuối cùng của anh ta.”

“Nếu tung ra, anh ta sẽ mất sạch đòn bẩy.”

Cố Thâm nói rất bình tĩnh.

“Loại người như Tôn Hạc Minh thích treo lời uy hiếp bên miệng.”

“Nhưng chưa tới bước cuối cùng, anh ta sẽ không thật sự xuống tay.”

“Nếu anh ta thật sự xuống tay thì sao?”

Cố Thâm nhìn thẳng vào tôi.

“Vậy để tôi đỡ.”

“Anh đỡ kiểu gì?”

“Khoản chuyển tiền của cha cô là chuyện hai mươi năm trước.”

“5.000.000 đô la Mỹ.”

“Cô có biết cha tôi năm đó từng làm gì không?”

Tôi lắc đầu.

“Cha tôi năm đó cũng từng đầu tư ra nước ngoài.”

“Và con đường đi tiền…”

“Cũng không hoàn toàn hợp quy định.”

“Tình huống như vậy ở thời đại đó không hiếm.”

“Đó gần như là ‘luật ngầm’ của giới kinh doanh.”

Anh dừng lại vài giây.

“Nếu Tôn Hạc Minh muốn dùng chuyện này để đánh nhà họ Tô…”

“Vậy đồng nghĩa anh ta đang đánh luôn cả thế hệ doanh nhân cũ.”

“Bao gồm cả những người từng dẫn dắt anh ta.”

“Và cả những đối tác của anh ta.”

Tôi chậm rãi hiểu ra.

“Ý anh là…”

“Rút củi đáy nồi.”

Cố Thâm nói.

“Tôi sẽ liên hệ với vài doanh nhân có liên quan tới Tôn Hạc Minh.”

“Truyền cho anh ta một thông điệp.”

“Nếu anh ta dám lật chuyện cũ của một người…”

“Chúng tôi sẽ lật chuyện cũ của tất cả mọi người.”

“Trói tất cả lên cùng một con thuyền?”

“Không.”

Khóe môi Cố Thâm hơi cong lên.

“Gọi là cộng đồng lợi ích.”

Tôi nhìn anh rất lâu.

“Anh thật sự sẵn sàng kéo cả chuyện của cha mình vào vì tôi sao?”

“Không phải vì cô.”

Giọng anh rất nhẹ.

“Mà vì điều đúng đắn.”

Tôi ngồi đối diện anh, nhất thời không biết nên nói gì.

Phòng khách yên tĩnh rất lâu.

Ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ nghiêng xuống, phủ lên sườn mặt anh một lớp sáng nhàn nhạt.

“Tô Vãn.”

“Hửm?”

“Cô từng nghĩ tới chưa…”

“Có những chuyện không cần phải một mình gồng hết.”

Tôi cúi đầu nhìn đầu ngón tay mình.

“Nhưng tôi vẫn luôn tự gánh mọi thứ.”

“Cho nên…”

Cố Thâm nhìn tôi.

“Tôi mới tới đây.”

Tim tôi khẽ rung lên một nhịp.

Tôi đặt điện thoại xuống bàn trà, ngửa đầu tựa vào sofa nhìn trần nhà.

“Cố Thâm.”

“Ừ.”

“Ngoài việc là một ông sếp rất tốt…”

“Anh còn muốn trở thành cái gì nữa?”

Câu hỏi này quá thẳng.

Thẳng tới mức ngay cả tôi cũng thấy tim mình đập mạnh hơn.

Anh nhìn tôi vài giây.

“Vậy cô muốn tôi trở thành gì?”

Tôi không trả lời.

Anh cũng không ép hỏi tiếp.

Nhưng thứ cảm giác mơ hồ, ấm áp và yên tâm ấy…

Lặng lẽ lan đầy trong không khí phòng khách.

Ba ngày sau, kế hoạch “cộng đồng lợi ích” của Cố Thâm bắt đầu phát huy tác dụng.

Năm nhân vật máu mặt trong giới kinh doanh thành phố Giang Thành đồng loạt truyền cho Tôn Hạc Minh cùng một thông điệp qua nhiều kênh khác nhau—

“Nếu anh dám lật chuyện cũ…”

“Vậy tất cả mọi người sẽ cùng nhau lật.”

Tôn Hạc Minh im bặt suốt một tuần.

Nhưng tôi biết…

Đó chỉ là tạm thời.

Một kẻ đã mất sạch quân cờ, lại bị dồn tới đường cùng…

Hoặc sẽ đầu hàng.

Hoặc sẽ cược tất tay.

Mà Tôn Hạc Minh…

Tuyệt đối không phải kiểu chịu đầu hàng.

Cho nên…

Tôi vẫn đang chờ đợt phản công cuối cùng của anh ta.

Lại là một ngày thứ Sáu.

Ba giờ chiều.

Tôn Hạc Minh xuất hiện ngay dưới tòa nhà Quân Lan Capital.

Lúc lễ tân gọi điện cho tôi…

Tôi vẫn còn đang sửa phương án trong văn phòng.

Ba giờ chiều hôm đó, tin tức chấn động toàn bộ giới đầu tư.

Tôn Hạc Minh bị đội điều tra kinh tế đưa đi ngay tại văn phòng.

Không hề có chút báo trước nào.

Tôi đang họp thì điện thoại rung liên tục.

Ba cuộc gọi nhỡ.

Một từ Cố Thâm.

Hai cuộc còn lại là từ giới truyền thông.

Tôi nhìn lướt qua màn hình rồi trực tiếp tắt máy.

Cuộc họp kết thúc, cả phòng im lặng bất thường.

Mấy quản lý cấp cao nhìn tôi bằng ánh mắt hoàn toàn khác trước.

Không còn là kiêng dè.

Mà là… kính nể.

Bởi ai cũng hiểu, từ Trần Diệu Dương đến Phương Hạo Vũ, rồi tới Tôn Hạc Minh…

Tất cả những người muốn kéo tôi xuống cuối cùng đều tự ngã trước.

Tôi vừa bước ra khỏi phòng họp, thư ký đã chạy tới.

“Chị Tô…”

“Cố Thâm đang đợi chị ở tầng năm mươi sáu.”

Tôi gật đầu rồi đi thẳng lên lầu.

Cửa văn phòng mở.

Cố Thâm đứng trước cửa kính sát đất, tay cầm điện thoại.

Nghe tiếng mở cửa, anh quay đầu nhìn tôi.

“Thấy tin rồi?”

“Ừ.”

“Tự khai hết.”

“Tổng số tiền liên quan hơn 120.000.000 tệ.”

Tôi đặt tài liệu xuống bàn.

“Vậy lần này thật sự kết thúc rồi.”

Cố Thâm im lặng vài giây.

“Chưa hẳn.”

Tôi nhíu mày.

“Còn gì nữa?”

“Đám người phía sau Tôn Hạc Minh chưa chắc đã sạch.”

“Nhưng ít nhất…”

Anh nhìn tôi.

“Người nguy hiểm nhất đã bị loại khỏi bàn cờ.”

Tôi thở ra một hơi rất nhẹ.

Suốt mấy tháng nay, mọi thứ nối tiếp nhau như sóng cuộn.

Hết người này tới người khác.

Hết âm mưu này tới âm mưu khác.

Bây giờ đột nhiên yên tĩnh lại…

Tôi thậm chí còn thấy hơi không quen.

“Tô Vãn.

“Hửm?”

“Cô có muốn nghỉ phép không?”

Tôi bật cười.

“Anh đang đuổi nhân viên à?”

“Cho cô nghỉ có lương.”

“Bao lâu?”

“Muốn bao lâu cũng được.”

Tôi nhìn anh vài giây rồi lắc đầu.

“Không nghỉ.”

“Tại sao?”

“Bởi vì…”

Tôi chống tay lên bàn, nghiêng đầu nhìn anh.

“Bây giờ là giai đoạn tăng trưởng mạnh nhất của mảng giải trí.”

“Nếu lúc này tôi nghỉ…”

“Ai giúp anh kiếm tiền?”

Khóe môi Cố Thâm cong lên rất khẽ.

“Tôi phát hiện cô thật sự rất thích kiếm tiền.”

“Không.”

Tôi sửa lại.

“Tôi thích cảm giác tự mình kiếm được tiền.”

Ánh mắt anh hơi chững lại.

Sau đó gật đầu.

“Tốt.”

“Tôi cũng thích.”

Không khí bỗng yên xuống vài giây.

Ánh nắng cuối chiều phủ xuống mặt bàn làm việc, phản chiếu thành một lớp sáng nhàn nhạt.

Tôi nhìn người đàn ông đứng trước mặt mình.

Người đã ở cạnh tôi suốt những ngày hỗn loạn nhất.

Lúc tôi bị vu khống.

Lúc bị theo dõi.

Lúc bị ép rời khỏi công ty.

Lúc cả thế giới đều muốn gắn cho tôi cái nhãn “dựa vào quan hệ”.

Anh chưa từng nói mấy lời kiểu “đừng sợ”.

Anh chỉ luôn đứng phía sau tôi.

Rất vững.

Rất im lặng.

Nhưng chưa bao giờ lùi.

Tôi bỗng nhớ tới câu nói trước đây của anh.

“Tôi không muốn cô cảm thấy mình nợ tôi điều gì.”

Thật ra…

Tôi không thấy mình nợ anh.

Tôi chỉ cảm thấy…

May mà người xuất hiện lúc đó là anh.

“Cố Thâm.”

“Ừ?”

“Lần trước anh hỏi tôi…”

“Tôi muốn anh trở thành cái gì.”

Ánh mắt anh dừng lại trên người tôi.

Tôi bước từng bước tới trước mặt anh.

Khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa tới nửa mét.

Tim tôi đập rất nhanh.

Nhưng lần này tôi không né nữa.

“Tôi nghĩ xong rồi.”

Anh nhìn tôi rất chăm chú.

“Là gì?”

Tôi ngẩng đầu lên.

“Muốn anh trở thành…”

“Người đứng bên cạnh tôi.”

Ánh mắt Cố Thâm khựng lại trong đúng một giây.

Sau đó anh cười.

Không phải kiểu cười nhàn nhạt thường ngày.

Mà là thật sự vui.

Rất vui.

“Tô Vãn.”

“Hửm?”

“Câu này…”

“Có phải tôi đã đợi hơi lâu rồi không?”

Tôi còn chưa kịp trả lời, điện thoại anh đã rung lên.

Không khí vừa mềm xuống lập tức bị phá ngang.

Anh nhìn màn hình rồi nhíu mày.

“Tầng dưới có phóng viên.”

“Bao nhiêu?”

“Rất nhiều.”

Tôi bật cười.

“Xem ra hôm nay không xuống được rồi.”

Cố Thâm tắt màn hình điện thoại, ánh mắt vẫn nhìn tôi.

“Không sao.”

“Dù sao…”

“Người tôi muốn giữ lại, đã giữ được rồi.”

Không có hoa.

Cũng không có ôm hôn trước mặt mọi người.

Chỉ là lúc tôi bước xuống sân khấu, Cố Thâm rất tự nhiên đưa tay nhận lấy chiếc laptop trong tay tôi.

“Bài thuyết trình rất tốt.”

“Tôi biết.”

Anh bật cười.

“Bây giờ cô càng ngày càng không biết khiêm tốn rồi.”

“Tôi đang nói sự thật.”

“Ừ.” Anh nhìn tôi, đáy mắt đầy ý cười. “Tôi cũng đang nghe sự thật.”

Hội nghị nhà đầu tư kết thúc lúc năm giờ chiều.

Rất nhiều quỹ đầu tư chủ động tới bắt chuyện với tôi.

Danh thiếp đưa tới không ngừng.

Có người muốn đào tôi.

Có người muốn hợp tác.

Cũng có người trực tiếp hỏi:

“Phó tổng Tô, cô có hứng thú tự mở công ty không?”

Tôi còn chưa kịp trả lời, Cố Thâm đã đứng bên cạnh tôi.

Giọng anh rất bình tĩnh.

“Không có.”

Đối phương khựng lại.

“Tôi hỏi phó tổng Tô mà…”

“Ừ.” Cố Thâm gật đầu. “Nhưng cô ấy sẽ không đi.”

Tôi quay đầu nhìn anh.

“Anh tự tin vậy sao?”

“Rất tự tin.”

“Lỡ tôi thật sự bị đào đi thì sao?”

“Vậy tôi tăng lương.”

Mấy nhà đầu tư bên cạnh bật cười.

Có người trêu:

“Cố tổng, giờ tuyển người trong ngành đều cạnh tranh khốc liệt như vậy à?”

Cố Thâm liếc tôi một cái rồi rất thản nhiên đáp:

“Cô ấy đáng giá.”

Tim tôi lại bị câu nói ấy làm rung lên một nhịp.

Người này đúng là…

Lúc không nói gì thì thôi.

Một khi mở miệng…

Toàn đánh thẳng vào chỗ mềm nhất trong lòng người khác.

Buổi tối, Quân Lan Capital tổ chức tiệc chúc mừng.

Mảng giải trí năm nay gần như trở thành át chủ bài lớn nhất của toàn tập đoàn.

Vừa bước vào hội trường, vô số ánh mắt lập tức nhìn sang phía tôi.

“Đó là Tô Vãn à?”

“Chính là cô ấy đó.”

“Nghe nói lúc mới tới còn bị nghi là dựa vào quan hệ.”

“Giờ ai còn dám nói vậy nữa…”

“217% tăng trưởng, đúng là quái vật.”

Tôi cầm ly champagne, vừa định tìm góc yên tĩnh một chút thì Cố Thâm đã bị mấy cổ đông gọi đi.

Trước khi đi anh còn cúi đầu nói nhỏ với tôi:

“Đừng uống nhiều.”

“Tôi đâu có yếu vậy.”

“Lần trước ai uống nửa ly đã đỏ mặt?”

“…Anh nhớ dai thật đấy.”

Anh cười rồi đi mất.

Tôi đứng bên cạnh bàn tiệc, nhìn bóng lưng anh giữa đám đông.

Có người sinh ra đã rất nổi bật.

Không phải kiểu phô trương.

Mà là chỉ cần anh đứng ở đó, mọi người sẽ tự động nhìn về phía anh.

Đúng lúc ấy, điện thoại tôi rung lên.

Là tin nhắn từ mẹ.

“Con gái à, cuối tuần nhớ dẫn Tiểu Cố về ăn cơm.”

Tôi suýt phun cả ngụm champagne.

Tiểu Cố???

Tôi còn chưa kịp trả lời, tin nhắn thứ hai đã tới.

“Mẹ với cô con đều thấy thằng bé không tệ.”

“…Hai người nhanh thật đấy.”

Tôi day trán.

Cảm giác như mình vừa mới đồng ý yêu đương thôi mà…

Sao bên gia đình đã trực tiếp tiến thẳng tới giai đoạn “dẫn bạn trai về nhà” rồi?

“Cười gì thế?”

Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.

Tôi ngẩng đầu.

Cố Thâm đã quay lại.

“Không có gì.”

“Cho tôi xem.”

“Không cho.”

Anh hơi nhướng mày.

“Có bí mật?”

“Ừ.”

“Tôi không thể biết?”

Tôi nhìn anh vài giây rồi đột nhiên bật cười.

“Cũng không phải không thể.”

“Chỉ là…”

“Tôi cảm thấy nếu anh đọc xong…”

“Có khả năng sẽ căng thẳng.”

Cố Thâm nhìn tôi.

“Chuyện gì mà còn khiến tôi căng thẳng được?”

Tôi trực tiếp đưa điện thoại qua.

Anh cúi đầu đọc.

Ba giây sau.

Biểu cảm hiếm hoi khựng lại.

Tôi chống cằm nhìn anh.

“Sao rồi?”

“…Mẹ cô gọi tôi là Tiểu Cố?”

“Ừ.”

“…Còn bảo tôi cuối tuần tới nhà ăn cơm?”

“Ừ.”

Cố Thâm im lặng vài giây rất hiếm thấy.

Sau đó hỏi tôi một câu cực kỳ nghiêm túc:

“Tôi nên mặc vest màu gì?”

Tôi đứng chết lặng mất hai giây.

Rồi bật cười ngay giữa tiệc.

Cười tới mức không dừng lại được.

Người đàn ông trước mặt rõ ràng vừa mới còn bình tĩnh nói chuyện đầu tư hàng chục tỷ với cổ đông.

Vậy mà bây giờ…

Lại đang nghiêm túc lo nghĩ xem cuối tuần nên mặc vest màu gì để gặp phụ huynh.

“Cố Thâm.”

“Hửm?”

“Anh thật sự rất đáng yêu.”

Anh nhìn tôi.

Khóe môi chậm rãi cong lên.

“Bây giờ mới phát hiện?”

Ngoài cửa kính, đèn thành phố sáng rực cả bầu trời.

Còn tôi chợt nhận ra…

Khoảng thời gian khó khăn nhất ấy cuối cùng đã qua rồi.

Từ lúc bị sa thải khỏi Khải Minh Media…

Cho tới ngày hôm nay đứng ở đây.

Tôi từng bị vu khống.

Bị chèn ép.

Bị bôi nhọ.

Cũng từng một mình chống đỡ tất cả.

Nhưng may mắn là…

Trên con đường ấy, cuối cùng vẫn có người bước tới bên cạnh tôi.

Không phải để kéo tôi xuống.

Mà là để cùng tôi đứng ngang hàng.

Và điều tuyệt vời nhất của tình yêu trưởng thành…

Có lẽ chính là như vậy.

Anh hiểu giá trị của tôi.

Còn tôi…

Cũng chưa từng đánh mất chính mình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...