Càng xem, sắc mặt càng lạnh.
Đến trang cuối cùng, Cố Thâm mới chậm rãi đứng thẳng người.
“Phương Hạo Vũ.”
Chỉ hai chữ thôi.
Nhưng lạnh đến mức khiến người khác rợn sống lưng.
“Tất cả dữ liệu trong này cô đều xác minh rồi?”
“Ba lần.”
“Số tiền liên quan?”
“32.000.000 tệ.”
“Công ty của Chu Lôi thì sao?”
“Người đại diện pháp luật là cô ta, nhưng tiền trong tài khoản đã được phân luồng.” Tôi lật sang trang ba mươi tám. “Một phần chuyển sang tài khoản khác đứng tên cô ta, phần còn lại…”
Ngón tay tôi dừng trên màn hình.
“…được chuyển cho một người tên Tôn Hạc Minh.”
Động tác của Cố Thâm khựng lại.
“Tôn Hạc Minh?”
“Anh quen à?”
Anh im lặng đúng năm giây.
“Bạn học đại học của tôi.”
“Cũng là cổ đông lớn thứ hai lúc Quân Lan Capital mới thành lập.”
“Ba năm trước đã rút vốn rồi.”
Tay tôi lơ lửng trên bàn phím.
Cổ đông lớn thứ hai.
Rút vốn rồi.
Nhưng Phương Hạo Vũ vẫn tiếp tục chuyển tiền cho anh ta.
“Cố Thâm.” Tôi quay đầu nhìn anh. “Chuyện này có thể còn lớn hơn anh nghĩ.”
Anh không nói gì.
Nhưng tôi nhìn thấy bàn tay đang siết chặt lưng ghế của anh.
“Lúc Tôn Hạc Minh rời khỏi Quân Lan…”
“Là chia tay trong hòa bình sao?”
“Không.”
Giọng Cố Thâm rất thấp.
“Anh ta muốn tách riêng mảng giải trí của Quân Lan để tự vận hành.”
“Tôi không đồng ý.”
“Sau đó anh ta dẫn theo hai người hợp tác rời đi, tự thành lập công ty riêng tên Đằng Huy.”
“Đằng Huy Văn Hóa?”
Cố Thâm nhìn tôi.
“Cô cũng tra được rồi?”
Tôi mở sang trang bốn mươi mốt.
Một khoản chuyển tiền 2.000.000 tệ của Phương Hạo Vũ.
Người nhận chính là Đằng Huy Văn Hóa.
Mọi chuyện lập tức thông suốt.
Sau khi rời Quân Lan, Tôn Hạc Minh để lại Phương Hạo Vũ làm nội ứng.
Phương Hạo Vũ lợi dụng chức vụ để làm giả số liệu, lừa tiền đầu tư rồi thông qua công ty ma chuyển tiền cho Tôn Hạc Minh.
Còn vợ anh ta là Chu Lôi thì tung tin bôi nhọ tôi ở bên ngoài, cố ý làm lung lay hệ thống vận hành của mảng giải trí.
Chỉ cần tôi sụp xuống, toàn bộ mảng giải trí sẽ rơi vào trạng thái vô chủ.
Đến lúc đó, Phương Hạo Vũ có thể đưa người của mình vào khống chế cả bộ phận rồi tiếp tục chuyển lợi ích ra ngoài.
“Cố Thâm.
”
Tôi nhìn anh.
“Bây giờ anh cần đưa ra một quyết định.”
“Quyết định gì?”
“Là lập tức ra tay…”
“Hay tiếp tục thu thập thêm chứng cứ.”
Anh im lặng nhìn tôi vài giây.
“Ý kiến của cô?”
“Ra tay ngay.”
“Tôi tiếp tục điều tra nữa thì Phương Hạo Vũ rất có thể sẽ phát hiện.”
“Một khi anh ta bắt đầu tiêu hủy chứng cứ thì mọi chuyện sẽ phiền phức hơn nhiều.”
Cố Thâm khẽ gật đầu.
“Được.”
Cố Thâm lấy điện thoại ra gọi một cuộc.
“Công ty luật Cao Thịnh? Tôi là Cố Thâm. Mười phút nữa cử hai luật sư tới Quân Lan Capital.”
Cúp máy xong, anh gọi tiếp cuộc thứ hai.
“Bộ phận an ninh?”
“Trước chín giờ sáng mai, khóa toàn bộ quyền truy cập hệ thống tài liệu của bộ phận đầu tư số hai.”
“Bàn làm việc của Phương Hạo Vũ, không cho phép mang bất kỳ tài liệu hay thiết bị điện tử nào ra khỏi công ty.”
Cúp điện thoại, anh ngẩng đầu nhìn tôi.
“Còn gì nữa không?”
“Phương Hạo Vũ có một chiếc laptop cá nhân thường xuyên mang tới công ty.” Tôi mở điện thoại ra. “Nếu tối nay anh ta nghe được động tĩnh, việc đầu tiên chắc chắn là mang chiếc máy đó đi.”
“Ý cô là…”
Cố Thâm híp mắt.
“…tối nay động thủ luôn?”
“Không cần.”
Tôi mở một đoạn ghi chép trong điện thoại ra cho anh xem.
“Chiều nay tôi đã lấy lý do nâng cấp hệ thống để bộ phận kỹ thuật sao chép toàn bộ ổ cứng máy tính công ty của anh ta rồi.”
Cố Thâm nhìn tôi.
Trong ánh mắt có một khoảnh khắc sáng lên rất rõ.
“Chiều nay cô đã làm rồi?”
“Từ ngày đầu tiên phát hiện dữ liệu bị bơm giả, tôi đã bắt đầu chuẩn bị.”
“Vậy cô định khi nào mới nói cho tôi biết?”
“Ngày mai.”
“Tại sao không phải hôm nay?”
“Vì tôi sợ anh xúc động.”
Cố Thâm khựng lại một giây.
Sau đó đường nét nơi khóe môi hơi thả lỏng.
“Cô cảm thấy tôi là kiểu người dễ xúc động?”
“Tâm trạng của anh bây giờ chính là đang xúc động.”
Lần này anh không phản bác.
“Tô Vãn.”
“Hửm?”
“Cảm ơn cô.”
Đây là lần đầu tiên Cố Thâm nói cảm ơn với tôi.
Không phải kiểu ông chủ nói với nhân viên.
Mà là một con người thật lòng nói với một con người khác.
“Không có gì.”
Tôi chống cằm nhìn anh.
“Đây là hành vi thương mại.”
Chaporia
Bình Luận (0)