20px

08

Lục Chinh chưa bao giờ biết thời gian lại có thể dài đến thế. Dài đến mức mỗi một giây trôi qua đều khiến anh kinh hồn bạt vía.

Bác sĩ chính bước ra, tháo khẩu trang: “Phẫu thuật thành công. Tuy nhiên do cô ấy để quá lâu, sau này thị lực có thể bị ảnh hưởng.”

Đôi mắt vằn tia máu của Lục Chinh bỗng sáng rực lên, đôi bàn tay không ngừng run rẩy.

Trong phòng bệnh, Kiều Ương nằm yên tĩnh, đầu quấn đầy băng gạc, gương mặt trắng bệch như tờ giấy. Anh bước lại gần, bước chân chậm chạp như không phải của mình.

Anh nắm lấy tay cô. Lạnh và gầy.

Anh nhớ lại mùa đông năm đầu tiên mới bên nhau. Căn nhà cũ thuê bị dột gió, tay cô lạnh đến đỏ ửng, thế mà vẫn ngang ngược áp tay vào bụng anh “mượn chút hơi ấm”. Lúc đó anh nghèo kiết xác, luôn cảm thấy mình không nuôi nổi cô.

“Sau này em tìm người giàu mà lấy. Theo thằng nghèo như anh sẽ bị người ta cười cho.”

Cô cười đến híp cả mắt: “Chỉ có tiền thì có ích gì? Em muốn người vừa đẹp trai vừa ‘giỏi’ cơ. Em đi làm nuôi anh nhé.”

Sau này anh thật sự có tiền. Ai cũng gọi anh là thiên tài, không ai biết anh đã liều mạng đánh cược thế nào để đứng thật cao, mang lại cho cô cuộc sống tốt nhất.

Định mệnh thật biết trêu đùa. Anh có tất cả nhưng suýt chút nữa đã mất đi cô.

Giọng anh rất nhẹ, nhẹ đến mức gần như không nghe thấy:

“Kiều Ương. Nếu em còn nói cho anh biết muộn hơn chút nữa… có lẽ anh sẽ thật sự hận em cả đời.”

Anh ngồi đó rất lâu, mở album ảnh trong điện thoại cô ra.

Tấm thứ nhất: Tin tức tài chính, ảnh chụp màn hình bài phỏng vấn của anh.

Tấm thứ hai: Hội nghị thượng đỉnh thương mại, vẫn là anh.

Tấm thứ ba, tấm thứ tư… toàn bộ là ảnh của anh. Ảnh mờ, ảnh mất nét.

Cổ họng Lục Chinh bỗng thắt lại. Anh luôn tưởng rằng chín năm nay cô ra đi một cách sạch sẽ, không một lần ngoảnh lại. Hóa ra ở nơi anh không nhìn thấy, cô vẫn luôn ở đó nhưng chưa bao giờ dám lại gần.

Tấm ảnh cuối cùng là buổi tiệc từ thiện tháng trước. Anh cứ ngỡ đó là sự tình cờ gặp lại đầy toan tính của cô. Trong ảnh, anh đang đứng trên sân khấu phát biểu, chỉ nhìn thấy góc nghiêng.

Dòng ghi chú bên dưới: “Lần cuối cùng nhìn thấy anh ấy, anh ấy sống rất tốt. Chết cũng không hối tiếc.

Anh nhìn chằm chằm dòng chữ đó, cảm giác như tim bị bóp nghẹt. Anh cúi đầu, áp trán vào lòng bàn tay cô, bả vai run rẩy. Đã rất nhiều năm anh không khóc, vậy mà lúc này lại như một kẻ ngốc tìm lại được báu vật, khóc không thành tiếng.

Giống như ngày cô ra nước ngoài chín năm trước, anh đứng ngoài sân bay chờ đợi cả đêm. Anh tưởng cô phản bội, tưởng cô vứt bỏ mình. Anh nghiến răng hận suốt chín năm, hóa ra cô đã mang đi toàn bộ sự thật, chỉ để lại cho anh sự hận thù để sống tiếp.

09 (Kiều Ương)

Tôi tỉnh dậy, thấy trước mắt trắng xóa, nhìn không rõ.

Tôi ngẩn ra vài giây: “Mấy giờ rồi?”

Có người nắm lấy tay tôi, giọng nén rất thấp: “Ba giờ chiều.”

Giọng nói quá đỗi quen thuộc. Theo bản năng, tôi rút tay lại: “Sao anh lại ở đây?”

“Kiều Ương, có phải em nghĩ rằng anh không gánh vác nổi quá khứ của em không?” Giọng anh run rẩy dữ dội như đã dùng hết sức lực để nói.

Phòng bệnh im lặng lạ thường. Ánh mắt tôi trống rỗng, không thể tiêu cự vào người anh.

“Lục Chinh. Lúc đó anh mới hai mươi tư tuổi, ngay cả bản thân mình anh còn chưa chăm sóc tốt.”

Anh như bị ai đó giáng một đòn mạnh, cả người cứng đờ.

Tôi nhìn lên trần nhà, chậm rãi nói:

“Lúc nhận được giấy chẩn đoán, thật ra em rất sợ. Bác sĩ nói tỷ lệ thành công chỉ có một nửa. Lúc đó em nghĩ, nếu em chết trên bàn mổ, sau này anh nhớ đến em chắc sẽ buồn lắm. Cho nên em đã nghĩ ra một cách. Hận một người sẽ dễ dàng sống tiếp hơn là yêu một người, đúng không?”

Lãng mạn

Tôi nghiêng đầu nhìn anh. Cổ họng anh nghẹn đắng. Anh cúi đầu, áp mặt vào mu bàn tay tôi: “Kiều Ương, dựa vào đâu mà em quyết định thay anh? Em có biết chín năm qua anh đã sống thế nào không?”

Lục Chinh bỗng ngẩng đầu, mắt đỏ hoe: “Anh điên cuồng làm việc, điên cuồng kiếm tiền, khiến cho cái tên Lục Chinh ai ai cũng biết.”

Giọng anh khàn đặc, rồi bỗng bật cười đầy tự giễu và đau đớn: “Mỗi lần thay bạn gái, trên mạng xuất hiện đủ loại tin đồn, anh đều nghĩ… Nếu Kiều Ương thấy, liệu cô ấy có khóc không, có buồn không? Vị trí Lục phu nhân vốn dĩ chỉ thuộc về em.”

Cổ họng tôi bỗng thắt lại.

“Sau đó anh tìm thấy em. Ở tiệm quần áo làm thợ may, cười nói như chưa từng có chuyện gì xảy ra.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...