20px

Tôi khóa vòi nước, rút mấy tờ giấy lau tay.

“Cậu biết không, Chu Dạng là người duy nhất từng đối xử tốt với tôi.”

“Khi đó ba mẹ tôi qua đời, bà nội lại mắc bệnh mãn tính, tôi gần như không có tiền đi học nữa. Là cậu ấy quyên góp một khoản tiền lớn cho trường chúng tôi, còn mua túi đồ dùng sinh lý cho bọn tôi nữa, vì vậy tôi nhớ tên cậu ấy.”

“Ban đầu tôi chỉ nghĩ, sau này nhất định sẽ có ngày báo đáp cậu ấy.”

“Không ngờ ngày đó lại tới nhanh như vậy.”

“Năm ngoái trong cuộc thi diễn thuyết cấp thành phố, tôi gặp cậu ấy. Cậu ấy mặc áo sơ mi trắng, nụ cười rạng rỡ, phát nước cho từng thí sinh, còn cổ vũ tôi.”

Tôi nghiêng đầu nhìn cô ta.

“Tôi nghĩ hóa ra cậu ấy là một người tốt đẹp như vậy. Cho đến khi tôi nhìn thấy cậu ấy bận trước bận sau quanh cậu, đưa nước quạt gió cho cậu, mà cậu vẫn chẳng hề lay động, thậm chí trên mặt còn đầy vẻ mất kiên nhẫn.”

Tôi khựng lại, cẩn thận nhớ lại một chút.

Hình như đúng là có chuyện như vậy.

Nhưng đó còn không phải vì Chu Dạng cứ lải nhải bên tai tôi sao.

Nào là sau cuộc thi sẽ đi xem thác nước gần đó.

Mà hôm ấy tôi mệt cả ngày rồi, không muốn đi.

“Một người tốt như vậy, lại bị cậu bắt nạt như thế,凭什么 chứ?”

“Cho nên tôi mới cố gắng học tập rồi chuyển trường, tôi muốn cứu Chu Dạng, muốn đối xử tốt với cậu ấy.”

“Nhưng cuối cùng tôi vẫn thất bại.”

“Tần Chỉ, tôi có thể xin lỗi cậu vì tất cả mọi chuyện trước đây, tôi chỉ có một yêu cầu thôi.”

“Cậu đối xử tốt với Chu Dạng một chút được không?”

Vậy thì mọi chuyện đều hợp lý rồi.

Cô ta thật sự là vì Chu Dạng mà tới.

Tôi ném tờ giấy trong tay vào thùng rác, lúc này mới nhìn thẳng vào mắt cô ta rồi nói:

“Đoàn Tiểu Tiểu, tôi từng thưởng thức cậu.”

“Sau khi biết hoàn cảnh gia đình của cậu, tôi thậm chí còn kính phục cậu.

“Rõ ràng bản thân cậu hoàn toàn có thể tự cứu lấy mình, nhưng lại chìm đắm trong thứ lãng mạn được người khác cứu rỗi.”

“Có một khoảng thời gian tôi thật sự xem cậu là đối thủ.”

“Còn nữa, trong danh sách người quyên góp năm đó, thật sự chỉ có một mình Chu Dạng sao?”

Đúng vậy.

Là tôi đề nghị quyên góp cho những nữ sinh có hoàn cảnh khó khăn trước.

Mấy túi đồ dùng sinh lý kia cũng là tôi chuẩn bị.

Sau khi Chu Dạng biết chuyện, cậu ta sống chết đòi tham gia cùng.

Cậu ta nói như vậy tên tôi và tên cậu ta sẽ được viết trên cùng một tờ giấy chứng nhận.

Khi đó tôi nghĩ cậu ta chịu quyên góp cũng là chuyện tốt nên đồng ý luôn.

Đoàn Tiểu Tiểu sững người.

Tôi không nói thêm gì nữa, trực tiếp rời đi.

Lúc bước ra khỏi cửa nhà vệ sinh, tôi nghe thấy bên trong truyền ra tiếng khóc vụn vặt.

Tôi nhìn tấm biển cảnh báo đang sửa chữa đặt bên cạnh.

Rồi mang nó đặt trước cửa nhà vệ sinh.

15

Trên đường về, tôi tựa vào cửa kính taxi, đeo tai nghe lên.

Nghe bài hát tôi thích nhất.

Giang Ngôn Du hỏi tôi đang nghe gì.

Tôi đưa cho cô ấy một bên tai nghe.

Giọng nữ mạnh mẽ vang lên:

“And I’m walking on a wire, trying to go higher.”

【Tôi bước đi như trên dây thép, nhưng vẫn muốn leo cao hơn nữa.】

Khi nghe tới câu:

“We came here to run it, run it, run it.”

【Chúng ta sinh ra là để làm chủ tất cả.】

Tôi và Giang Ngôn Du nhìn nhau bật cười.

Tiếng nhạc vẫn tiếp tục.

“Y’all don’t think I can run it.”

【Các người đều nghĩ tôi không làm được.】

“But look, I’ve been here, I’ve done it.”

【Nhưng mở mắt ra mà nhìn, tôi đã làm được rồi.】

-HẾT-

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...