20px

6

Vừa vào đến phòng, cô ta bắt đầu cẩn thận gấp chăn.

Trong nhóm lớp, có người nhắn:

[Trời đất ơi, ai lấy mất cái chăn tôi đang phơi rồi? Tối tôi đắp cái gì đây?!] [Chăn gì vậy?]

Lúc đó, trong tôi tràn ngập cảm giác công lý.

Tôi đoán chắc Lâm Nhu Nhu bê nhầm chăn của người ta về.

[Chăn hoa văn màu xanh lam.]

Đúng chính là cái cô ta đang gấp.

Tôi đi lại, chụp một bức ảnh rồi đăng vào nhóm.

Thấy tôi chụp ảnh, Lâm Nhu Nhu còn hí hửng nhắn tin cho bạn trai:

[Cái chăn này là chăn tơ tằm đó.]

Thấy tôi chụp, cô ta liền hét lên:

– Thời Oánh, cậu định làm gì đấy?!

Tôi nhướn mày, tỏ vẻ bất đắc dĩ:

– Lâm Nhu Nhu, chăn này là của cậu sao? Tự dưng bê chăn người ta về làm gì?

Lý Nghiên cũng lên tiếng:

– Nhóm lớp nói có người bị mất chăn. Tôi nhớ sáng nay cậu đâu có phơi chăn?

Triệu Huệ phụ họa:

– Đúng đó, cậu chỉ có một cái chăn mà?

Bị nói trúng, Lâm Nhu Nhu tức tối:

– Tớ có phơi! Chỉ là… nhớ nhầm thôi! Tớ giờ sẽ đem trả ngay!

Nói xong liền ôm chăn chạy ra ngoài.

Một lát sau quay về, tay cầm một tấm thảm hôi mốc.

– Các cậu nhìn đi! Sáng nay tớ phơi cái thảm này! Tớ nhớ nhầm chứ không hề cố ý!

– Các cậu vu oan cho tớ ! Các cậu phải xin lỗi tớ!

Chúng tôi không nhịn được nữa, bật cười ha hả.

Đó là cái thảm để trong xe ô tô!

Lâm Nhu Nhu thấy chúng tôi cười thì trừng mắt, ánh mắt đầy thù hận.

Ngay lúc đó, giáo viên chủ nhiệm nhắn trong nhóm:

[Ai lấy mất cái thảm trên xe của tôi vậy?] [Chó con tè lên rồi, còn chưa kịp giặt…]

Cạn lời với con nhỏ này.

Vì trên thảm có nước tiểu chó, chẳng ai dám đụng đến nữa.

Thôi thì để cô ta ngủ với nó luôn đi.

Tối hôm đó, cô ta trải thảm lên giường, trằn trọc không ngủ được.

Đột nhiên ngồi bật dậy la lên:

– Ai tè dầm thế? Thối chết tớrồi!

Không ai buồn trả lời.

Cô ta lò dò đến cạnh giường tôi, đưa tay ra muốn lật nệm để kiểm tra từng người.

Tôi quát thẳng vào mặt:

– Mùi khai từ giường cậu bay sang đấy.

– Không thể nào! Tớ từ mười tuổi đã không tè dầm rồi! Chắc chắn là có ai trong các cậu tè!

Cô ta vừa nói vừa cầm điện thoại định gọi cho bạn trai mách lẻo, bất chợt nhìn thấy tin nhắn trong nhóm.

Lúc này mới hiểu ra là nước tiểu chó.

Cô ta cau mày ghê tởm, bê cả cái thảm ném thẳng từ ban công xuống, không nói gì thêm.

Chỉ tội cho chó của giáo viên chủ nhiệm, nghe đâu mất cái thảm rồi, chẳng còn chỗ tè nữa, gần như bị trầm cảm.

7

Rất nhanh sau đó, tôi đã nhận được hết các giấy chứng nhận danh hiệu như học sinh xuất sắc, học sinh ba tốt, cán bộ lớp xuất sắc,…

Thấy vậy, Lâm Nu Nhu hí hửng chạy đến tìm tôi:

“Thời Oánh~ Wadasi* muốn xem chứng nhận của cậu!”

(*Wadasi là cách làm nũng, nói ngọng tiếng Nhật của từ “watashi”, dùng để tăng phần làm màu.)

Cầm lấy rồi, cô ta lại được nước lấn tới:

“Có thể cho Wadasi mượn nửa ngày không? Wadasi muốn chụp ảnh đăng lên vòng bạn bè, nhìn sẽ rất ngầu ấy~”

Kiếp trước, cô ta cũng từng mượn bảng điểm cấp sáu với số điểm 680 của tôi để đăng ảnh khoe.

Rồi tối về ký túc xá lại bảo chụp xong quên mất để ở đâu, làm mất luôn bảng điểm mà chẳng thể xin cấp lại được.

Lần này, tôi chẳng nói một lời, giật lại luôn:

“Không được! Tôi ghét nhất là giả tạo!”

Lâm Nhu Nhu bị dọa sợ, mắt hoe đỏ:

“Wadasi không có ý gì khác… chỉ là muốn lưu lại làm kỷ niệm thôi mà…”

Lúc đó bạn thân của cô ta – Tống Nghệ Văn – đi ngang qua, bắt đầu bất bình thay:

“Chỉ mượn chụp ảnh thôi mà, cậu keo kiệt thế?”

Tống Nghệ Văn lần này là người đứng thứ ba trong lớp.

Tôi cười nhạt:

“Nếu muốn kỷ niệm thì sao không dùng của Tống Nghệ Văn? Cô ấy chẳng phải bạn thân của cậu à?”

Lâm Nhu Nhu quay đầu, mắt đỏ hoe nhìn về phía Tống Nghệ Văn.

Tống Nghệ Văn hơi bối rối, dù ngoài mặt là bạn thân, nhưng cô ta biết Lâm Như Như là kiểu người gì.

“Tớ chỉ đứng thứ ba thôi mà…”

Nói xong định mang cặp rời đi, tôi giữ cô lại:

“Thứ ba cũng rất xuất sắc rồi. Cậu còn có cả bằng khen văn nghệ cơ mà, càng hợp với khí chất của Lâm Nhu Nhu chứ? Hay là… cậu không muốn cho mượn?”

Lâm Nhu Nhu nghe xong, mắt sáng rực, chăm chú nhìn Tống Nghệ Văn.

Tôi tiếp tục khơi chuyện:

“Không phải hai người là bạn tốt nhất sao?”

Lâm Nhu Nhu ở bên chen vào:

“Văn Văn~ Cho Wadasi mượn chút đi, tối sẽ trả.”

Tống Nghệ Văn đành miễn cưỡng lôi giấy chứng nhận ra.

Vừa đưa tới tay Lâm Nhu Nhu thì lập tức rụt lại:

“Hay để tớ chụp giúp cậu nhé?”

Lâm Nhu Nhu giật phắt lấy:

“Cậu chụp xấu chết đi được! Wadasi không cần! Wadasi muốn tìm bạn trai chụp!”

Cầm giấy chứng nhận, cô ta nhảy nhót rời đi.

Tống Nghệ Văn liếc tôi một cái đầy tức giận, tôi cười cười, mang cặp rời đi.

Tối về, hai tấm giấy chứng nhận chỉ còn lại một.

Đúng như tôi đoán, tấm bằng văn nghệ của Tống Nghệ Văn đã bị Lâm Nhu Nhu… “quên mất”.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...